Thành phố lại ra một lệnh mới. Rồi ra tiếp một lệnh nữa ngược lệnh cũ. Những cái tít báo chỏi nhau chan chát, mặc dù nội dung ít nhiều như nhau. Bạn bè nhắn hỏi nhau "có đủ đồ ăn chưa?". Sắp tới sẽ không có shipper giao hàng. Không khí hoang mang, lo lắng của những ngày này khiến tôi nhớ đến tình cảnh của tôi năm ngoái, khi bất ngờ bị kẹt lại ở C.
Lúc đó tôi mới chân ướt chân ráo qua C. khoảng được gần 1 tuần, chưa bước chân đi đâu ngoài thư viện trung tâm, vài block nhà xung quanh và khoảnh vườn sau nhà. Trước khi chính quyền ban bố lệnh giãn cách (lockdown) 1,2 ngày, chị chủ nhà nghe phong thanh sẽ có lockdown nọ kia, nên rủ tôi đi Costco mua thức ăn. Khi chúng tôi đến nơi, Costco đông nghìn nghịt. Phần đứng xếp hàng rồng rắn mấy lớp chờ được đến lượt vào bên trong mua hàng. Phần chạy nháo nhác như ong vỡ tổ từ bãi đổ xe đến lối đi dọc đường để giành xe đẩy hàng mà những người vừa mua hàng ra để lại. Đừng nói chỉ có dân Việt Nam (nói riêng, dân châu Á nói chung) là biết giành giựt. Hôm ấy, giữa những cơn gió thốc và cái lạnh âm vài độ, da trắng, da đen, da vàng đều "bình đẳng" tranh giành như nhau. Đó đây, thậm chí, tôi còn nghe tiếng cãi vả đủ mọi chất giọng.
Chị chủ nhà bảo tôi "chị 1 hướng, em 1 hướng, mình chia nhau ra đi kiếm xe". Tôi gật đầu "dạ, chị" và chạy đi giành xe. Chiếc đầu tiên tôi chộp được cùng lúc với 2 bạn da trắng. Mặc cho tôi kêu "xe này của tui", và bác trai da trắng "chủ cũ" xác nhận, 2 bạn Tây ỷ đông và mạnh giật xe ra khỏi tay tôi và nhanh chóng đẩy đi trước ánh mắt ngơ ngác và cái nhún vai bất lực "sorry mày" của bác trai. Chiếc thứ 2 tôi chậm 1 nhịp so với 1 bạn đen.
Chị chủ nhà và tôi gặp nhau giữa đường chạy. Chị chủ nhà lắc đầu, "chị không lấy được chiếc nào hết, đông quá". Tôi vừa thở, vừa đứng nhìn đám đông hỗn loạn, và nghĩ, cứ chạy lăng quăng tốn sức, lại không nhanh và dữ bằng mấy bạn cao-to-đi đông, nên trong đầu tôi tính cách khác. Tôi nói với chị chủ "Chị vô xếp hàng chờ để vào đi chị, để mình em đi lấy xe cho, có xe thì mình vô luôn". Chị chủ nhà không tin tưởng lắm kêu "Nãy giờ chị và em chạy kiếm xe mà còn không được, giờ 1 mình em thì biết đến bao giờ có xe". Tôi trấn an chị chủ nhà vài câu, rồi chị ấy cũng xiêu xiêu lòng đi xếp hàng. Còn tôi đi về hướng cửa ra chứ không đi ra hướng bãi xe hay lối đi dọc đường ra bãi xe nữa. Đến nơi, tôi may mắn "nhắm" được một cô khách hàng, xe vừa phải không quá nhiều đồ, bề ngoài vừa đủ cứng để "bảo vệ" tôi, vừa đủ mềm để "nghe theo" lời tôi thỏ thẻ, đại loại: "Để cháu đẩy xe cùng cô ra bãi đỗ xe, rồi cô cho cháu lấy chiếc xe đẩy hàng này nhé". Cô khách có lẽ hơi bất ngờ, nên khựng lại 1s, tôi giải thích liền: "Bên kia đã hết xe đẩy hàng rồi ạ. Mọi người đang cố giành nhau, bên ấy cháu không tranh được với họ". Cô khách hàng vỡ lẽ, cười "Ô, cô hiểu rồi, ok, đi theo cô nhưng mà chỗ đỗ xe hơi xa nhé!". "Dạ không sao ạ, ít ra đi với cô, cháu chắc chắn có chiếc xe, chứ chạy vòng vòng ngoài kia cũng từng ấy thời gian nhưng không chắc có xe". Cô khách hàng cười "hehe đúng vậy".
Cứ thế tôi cùng cô khách đẩy xe ra bãi, vừa đi vừa nói chuyện bâng quơ về thời tiết, khí hậu, về chuyện xảy ra nghìn năm một thuở này... Rồi sau đó, tôi lại giúp cô xếp những món đồ mua được vào trong xe. Trong lúc chúng tôi lui cui sắp xếp đồ cho gọn lại thì một bạn da trắng đến định lấy chiếc xe. Bạn ấy vừa thò tay đẩy thì cô khách hàng xù lông như gà mẹ bảo vệ gà con la: "Hey, làm gì vậy? Muốn lấy phải hỏi chứ!". Bạn kia, có lẽ không lường trước, nên lúng búng "Tôi có thể...". "Không, chiếc xe của cô gái này". Cô khách hàng cắt ngang lời bạn kia luôn. Bạn kia ấp úng "xin lỗi", rồi bỏ đi. Tôi nghĩ thầm trong bụng "công nhận mình nhìn người hay ghê. Chọn đúng người bảo vệ luôn!". Sau khi sắp xếp mọi thứ xong, chúng tôi chia tay nhau bằng lời cảm ơn và chúc nhau ngày tốt lành.
Tôi đẩy xe sang cửa ra vào. Phía trước còn vài ba người nữa mới đến chị chủ nhà. Gặp tôi, chị chủ nhà kêu: "Ô em kiếm được xe ở đâu hay vậy?". Tôi trả lời qua loa: "Dạ, em lấy ở đằng kia".
Bên trong khu mua sắm Costco là một sự hỗn độn. Nhiều người đẩy xe ngồn ngộn đồ, mà vẫn còn chất lên thêm. Ở khu vực giấy vệ sinh, sữa, bia, nước lọc, người xe dọc ngang. Mạnh ai nấy đẩy xe chen lấn tranh nhau lấy hàng. Trước mỗi quầy, tôi thấy có nhân viên đứng quan sát, đảm bảo mỗi người chỉ được mua 2 phần (Tôi đoán động thái này là tự phát, kể cả việc phân luồng trước khi vào siêu thị, vì khi ấy chưa có lệnh giãn cách, giảm số lượng người vào siêu thị xuống còn 30-50% công suất phục vụ, hoặc treo bảng quy định số lượng tối đa có thể mua đối với 1 số mặt hàng tối cần thiết. Tất cả là việc của sau này). Tôi nói chị chủ nhà giữ xe đẩy ở quầy bên ngoài, tôi len lỏi vào trong để lấy hàng. Đi tay không nhanh hơn là đẩy xe vướng víu. Dĩ nhiên khi mang hàng ra thì hơi nặng xíu.
Nhiều người cứ hay so sánh Tây không làm điều này, Ta hay làm điều kia... Thật ra, khi đối diện một tình huống nguy cấp, an nguy và sống còn là cái tiên quyết, thì con người, ở đâu cũng vậy, sẽ có phản xạ tương tự như nhau. Không tin, ai đó cứ thử search google thì sẽ thấy chuyện "càn quét siêu thị" xảy ra trên toàn thế giới, chứ chẳng phải chỉ riêng ở VN. Tuy nhiên, để dừng việc trữ hàng, hay trấn an sự hoảng loạn, đòi hỏi cái TẦM của nhà quản lý, nhà lãnh đạo. Ví dụ, việc nhân viên siêu thị Costco tự phát đứng đảm bảo mỗi khách hàng chỉ được mua 1 lượng tối đa mặt hàng đang hút nào đó (như tôi kể bên trên) đảm bảo hàng hóa vẫn được bán ra, lại vừa phân phối và đáp ứng đủ nhu cầu của từng người tiêu dùng, nó thể hiện tính chuyên nghiệp và cái tầm hơn hẳn cấp quản lý ở các siêu thị ở VN, thấy cái lợi trước mắt, chỉ tập trung vào lợi nhuận cá nhân - miễn sao hàng bán được - bất chấp mặt hàng đó đến tay 1 người hay nhiều người, mà quên cái hại phía sau, vì người tiêu dùng không phải chỉ đến siêu thị để mua 1 mặt hàng nào đó, mà họ mua (rất) nhiều mặt hàng. Người tiêu dùng biết được đến siêu thị ABC đó sẽ không còn trứng gà (ví dụ vậy) thì họ tự động sang siêu thị XYZ khác vừa mua được trứng, vừa mua được rau... mắc gì phải chạy lòng vòng nhiều siêu thị. Cho nên, cuối cùng siêu thị vừa mất khách, vừa không bán được những mặt hàng khác. Doanh thu cá, tôm, rau... giảm (ví dụ vậy), chỉ vì muốn bán cho hết trứng gà! Hoặc ở bậc cao hơn, không so sánh, nhưng tôi nhớ lúc ấy ở C., khi thấy người dân đổ xô nhau đi càn siêu thị trữ hàng, lập tức ông Thủ Hiến, ông Thị Trưởng v.v... tổ chức họp báo, truyền hình trực tiếp, thông tin đăng tít lớn, trấn an người dân, đảm bảo hàng hóa sẽ luôn đầy đủ cho mọi nhu cầu. Và quan trọng, họ không nói suông, ngay ngày hôm sau, thực phẩm lại đầy ắp trên kệ, giá vài thứ có tăng 1 chút, nhưng phần lớn là không tăng. Và cái sự đầy kệ đó là bình thường như xưa và thật sự ngoài đời, chứ không chỉ nằm trên mấy mặt báo!
(Ảnh của báo Guardian và NBC News)


No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp