Thỉnh thoảng, khi có dịp, vài người bạn tôi lại chia sẻ trên trang tường của họ hình ảnh về tai nạn giao thông, về trẻ em dị tật... Những hình ảnh đầy tang thương và đau lòng.
Tôi vẫn hay tự hỏi, mỗi lần nhìn những hình ảnh thương tâm đấy (có thể là nhiều lần trong ngày nếu những người bạn ấy lên mạng thường xuyên), tâm trạng của họ như thế nào? Có bị ám ảnh không? Có bị bứt rứt không?
Riêng tôi thì có. Tôi rất sợ.
Có người giải thích với tôi, cần phải có ảnh hay phim minh họa mới đánh động hoặc thu hút hơn sự quan tâm.
Tôi nhớ có lần, một tờ báo lớn viết về chuyện một cô bé bị người lớn “hỏi cung” đến hoảng loạn tinh thần do bị nghi ngờ lấy cắp tiền. Trong bài, người phóng viên đã viết, đại loại, cô bé giờ đây rất sợ người, mỗi khi có ai đó đến gần, cô bé đều chui xuống gầm bàn núp. Bài báo kèm bức ảnh minh họa cảnh cô bé đang co rúm người sợ hãi! (Tôi tự hỏi nhìn cảnh cô bé hốt hoảng, sợ sệt như vậy, người đang chĩa máy vào để chụp nghĩ gì).
Chợt nghĩ, đôi khi LƯƠNG TÂM và việc tạo (hay tìm cách thu hút) sự QUAN TÂM, có lẽ là một việc khó phân định với vài người!
05.03.2013
Còm cho em chúc mừng em nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3 (chứ không liên quan đến bài viết nhé)
ReplyDeleteEm cảm ơn anh ạ.
ReplyDelete