Nhân sáng đi ngang con đường đã lâu không qua
Những con đường đi mãi đã thành quen
Tiếng còi tàu mỗi chiều vang góc phố
Không tiễn đưa ai
Sao vẫn thấy chạnh lòng...
Tôi
thường đi làm theo một cung đường nhất định. Ít khi thay đổi. Đôi khi
tôi có ý nghĩ buồn cười rằng giả sử có ai đó muốn đòi nợ hay bắt cóc,
hành hung tôi thì chắc hẳn sẽ khá dễ dàng, không gặp bất cứ khó khăn
nào, cũng không phải tốn nhiều thời gian chi cả, chỉ cần theo dõi tôi 2
ngày là đủ để vạch ra lộ trình vụ án.Tiếng còi tàu mỗi chiều vang góc phố
Không tiễn đưa ai
Sao vẫn thấy chạnh lòng...
Người ta hay nói nhắm mắt cũng có thể đi được đến nơi nọ nơi kia, để chỉ những con đường quen thuộc, những điều nhớ thuộc làu như lòng bàn tay. Thỉnh thoảng, tuy tôi không nhắm mắt, nhưng khi đã ngồi yên vị ở cơ quan, ngắm cảnh và nghĩ vẩn vơ, tôi giật mình khi nhớ mãi không ra được đích xác lúc nãy tôi đã chạy như thế nào đến cơ quan, tôi đã thấy những gì trên đường... Tôi tự giễu mình “đi theo quán tính”.
Một dạo tôi đi học xa. Buổi sáng quay về sau thời gian dài vắng mặt, chợt thấy thành phố dường như rất lạ. Vẫn là con đường ấy, vẫn góc phố ấy, ngã tư ấy mà sao có khá nhiều điều đến lúc này tôi mới nhận ra. Có lẽ như thói thường, người ta thường hay bỏ qua không để ý đến những gì đã quá quen thuộc, đến lúc đi xa mới nhớ quay quắt, đến lúc gặp lại mới sực nhận ra những điều mình thấy lạ đó hóa ra đã thành thân thiết như hơi thở tự bao giờ.
Như thể một hôm tình cờ đi ngang qua đường A, đường B, ta chợt nhớ ra con đường này ta đã từng qua lâu lắm rồi. Góc phố này bạn ta đã ở, rồi vô thức ta đưa mắt dõi tìm một bóng dáng quen xưa.
Phải chăng những con đường quen lâu dần thành lối nhớ.
Như tôi sáng nay ngang qua con đường X. – con đường lâu rồi ngại không đi, tôi bất chợt thấy lại một tôi rụt rè của lần đầu tiên khi một đứa con gái ghé nhà đứa con trai – không phải bạn học, mà lại thân. Bất chợt vu vơ nhớ một điều thân thuộc mà nay đã thật xa!
15.10.2013
"Có lẽ như thói thường, người ta thường hay bỏ qua không để ý đến những gì đã quá quen thuộc, đến lúc đi xa mới nhớ quay quắt, đến lúc gặp lại mới sực nhận ra những điều mình thấy lạ đó hóa ra đã thành thân thiết như hơi thở tự bao giờ..." - Dù rất lâu mới có dịp nhưng mỗi lần đi ngang một vài con đường xưa-cũ, X cũng có cảm giác thân thuộc này...
ReplyDeleteCó lẽ những con đường đó để lại ký ức sâu đậm bạn X. nhỉ!
DeleteỒ ... nếu vừa chạy xe mà vừa suy nghĩ bao nhiêu đây thì khá nguy hiểm đấy nhé bạn Ngố, lo rằng không tập trung xe cộ và tay lái mất !
ReplyDelete[Phải mở ngoặc mà nói nhỏ rằng có một số trùng hợp quá giống: “đi theo quán tính” :) ]
Hihi... Ngố vừa chạy vừa suy nghĩ, thành thói quen :)
Delete"Đi theo quán tính" cũng xuất phát từ một thói quen như thế [tự kiểm,, sau khi trên kia lo lắng cho bạn ^^]
ReplyDelete