Ngày đó, mình có một người bạn khá thân. Hai đứa có cùng vài sở thích, trong đó có sở thích chơi con lắc. Ngày đó vừa mới ra trường, chân ướt, chân ráo đi làm, 2 đứa “vô sản” như nhau. Con lắc lúc ấy là thứ xa xỉ so với những chi tiêu thiết thực như mua sách vở, tiền học... từ khoản lương tập sự khiêm tốn của cả 2. Dạo đấy còn trẻ nên trí nhớ tụi mình còn dai, mỗi lần làm bài (bạn và mình đều học 2 trường), cần nghiên cứu và đọc thêm tài liệu, thư viện không có, sách ngoại văn đắt tiền, bạn lại chở mình mò ra nhà sách, đọc sách “cọp”... rồi tranh thủ chơi “cọp” con lắc.
Đến sinh nhật bạn, mình nghĩ mãi, cuối cùng quyết định bấm bụng, ngắt 1 khoản lương, nâng lên, đặt xuống, "tha" về con lắc. Bạn nhận quà, mắt và mặt sáng bừng. Mình thấy cũng vui lây. Hôm ấy, bọn mình chơi con lắc thoải mái. Không sợ bị ai bắt gặp liếc nguýt. Không phải rụt rè, ngại ngần nhìn trước, ngó sau. Thật tình, cũng chẳng biết có phải do con lắc đã thuộc quyền sở hữu của 2 đứa rồi hay sao mà ngay cả tiếng lách cách chạm nhau của những viên bi, bạn và mình nghe cũng thấy hay hơn, êm tai hơn.
Vài ngày sau, bạn chở mình đi ăn sinh nhật... muộn. Cuối buổi bạn ngần ngừ, rồi bảo với mình "hay là mình bán lại con lắc". Nghe bạn hỏi, mình im lặng, rồi hỏi lại, hơi giận "vì sao, không còn thích nữa hả". Bạn ngập ngừng "nó mắc quá, chỉ để vui thôi thì phí lắm". Ngày đó, mình suy nghĩ rất cạn, lại lúc nào cũng được bạn bè xung quanh chiều chuộng, nên cứ muốn mọi việc phải theo ý, hễ gặp chuyện trái lòng là mình không vui ra mặt nên mình lẫy mà đáp "sao cũng được vì con lắc giờ là của bạn, mình chẳng có quyền". (Giờ nghĩ lại mình thấy mình trẻ con vô cùng)
Từ đó đến lúc bạn chở mình về nhà, cả 2 đứa giữ im lặng suốt. Hôm sau thì chính thức giận nhau. Không thèm nói chuyện. Chưa bao giờ 2 đứa giận nhau lâu đến như vậy. Ấm ức về nhau nhưng cục tự ái lại to tổ chảng nên chẳng ai thèm lên tiếng giải hòa hay làm lành.
Một thời gian dài... Có lẽ không thể thiếu nhau lâu hơn nữa nên cả hai nói chuyện lại. Cũng chẳng nhớ ai dẹp cái tôi, bắt chuyện trước. Cả 2 lại thân như xưa. Lại tiếp tục chia sẻ sở thích cùng nhau, duy có sở thích chơi con lắc là không ai nhắc đến.
Hằng ngày bạn lại lọc cọc chở mình đi làm, lọc cọc đón mình về. Ríu rít kể đủ thứ chuyện cho mình nhau.
Bẵng đi một thời gian, bạn xin được học bổng du học. Trước hôm bay, ngồi với nhau, bạn mang ra con lắc. Không phải con lắc ngày xưa... Mình biết, nhưng giữ trong lòng không nói ra.
Bạn và mình, lại như xưa, thay phiên lấy tay kéo thả viên bi. Im lặng lắng nghe tiếng lạch cạch lạch cạch chạm nhau của những viên bi.
Khi đến lượt mình thả bi, đột nhiên bạn giữ tay mình lại, hỏi: “Đố H. nhờ đâu mà có tiếng lanh canh?”. Mình cười, đáp rất bài bản, y như đọc ra nguyên lý từ sách vở: “Vậy cũng đố, do lực ngón tay tác động lên viên bi đầu tiên rồi lan truyền sang những viên bi kế tiếp”. Bạn lắc đầu: “Sai. Do những viên bi chạm nhau”. Mình cãi: “Nếu không có lực ngón tay thì làm sao tạo ra chuyển động để các viên bi chạm được nhau?”. Bạn lắc đầu khăng khăng: "Không. Chính là do những viên bi tạo nên âm thanh lanh canh"
Ngày còn trẻ, mình hiếu thắng lắm. Mình dẩu môi, định gân cổ bảo vệ ý kiến... Bỗng, mình thoáng thấy nét mặt trầm tư của bạn, mình chợt giật mình, vội giảng hòa: “Ừa, nghĩ như D. cũng đúng”. Bạn khẽ cười, bảo: “H. có thấy 2 đứa mình giống 2 viên bi của con lắc không...”
Từ bấy đến nay, từ lần gặp bạn sau cùng, trước khi bạn lập gia đình rồi định cư hẳn ở nước ngoài, vòng tròn bè bạn của mình rộng dần ra. Có những mối quan hệ, những va chạm... gãy đổ... khiến lòng mình lanh canh. Những lúc như thế mình nhớ bạn vô cùng... Năm tháng trôi... Mình thay đổi nhiều... Nhưng những điều bạn nói, niềm tin và ví von của bạn về cái chạm nhau của những viên bi mình vẫn luôn nhớ, luôn suy nghĩ về nó. “Bạn bè như những viên bi trong con lắc...”.
Bạn đúng và mình cũng không sai khi nói về con lắc. Chính những viên bi đã tạo nên âm thanh lanh canh, lách cách. Nhưng cái tiếng ấy nhẹ nhàng hay chát chúa, trong trẻo hay lục cục còn tùy vào cách ta buông viên bi mạnh hay nhẹ, dịu dàng hay mạnh bạo... Có những cú buông, những cái chạm, đôi khi không lường được, sẽ bứt tung sợi dây mỏng manh kết nối... Những viên bi văng xa... chẳng còn cơ hội để chạm vào nhau tạo nên cái thanh âm vui tai trong veo khiến bạn và mình mê mẩn!
19.08.2013
Đến sinh nhật bạn, mình nghĩ mãi, cuối cùng quyết định bấm bụng, ngắt 1 khoản lương, nâng lên, đặt xuống, "tha" về con lắc. Bạn nhận quà, mắt và mặt sáng bừng. Mình thấy cũng vui lây. Hôm ấy, bọn mình chơi con lắc thoải mái. Không sợ bị ai bắt gặp liếc nguýt. Không phải rụt rè, ngại ngần nhìn trước, ngó sau. Thật tình, cũng chẳng biết có phải do con lắc đã thuộc quyền sở hữu của 2 đứa rồi hay sao mà ngay cả tiếng lách cách chạm nhau của những viên bi, bạn và mình nghe cũng thấy hay hơn, êm tai hơn.
Vài ngày sau, bạn chở mình đi ăn sinh nhật... muộn. Cuối buổi bạn ngần ngừ, rồi bảo với mình "hay là mình bán lại con lắc". Nghe bạn hỏi, mình im lặng, rồi hỏi lại, hơi giận "vì sao, không còn thích nữa hả". Bạn ngập ngừng "nó mắc quá, chỉ để vui thôi thì phí lắm". Ngày đó, mình suy nghĩ rất cạn, lại lúc nào cũng được bạn bè xung quanh chiều chuộng, nên cứ muốn mọi việc phải theo ý, hễ gặp chuyện trái lòng là mình không vui ra mặt nên mình lẫy mà đáp "sao cũng được vì con lắc giờ là của bạn, mình chẳng có quyền". (Giờ nghĩ lại mình thấy mình trẻ con vô cùng)
Từ đó đến lúc bạn chở mình về nhà, cả 2 đứa giữ im lặng suốt. Hôm sau thì chính thức giận nhau. Không thèm nói chuyện. Chưa bao giờ 2 đứa giận nhau lâu đến như vậy. Ấm ức về nhau nhưng cục tự ái lại to tổ chảng nên chẳng ai thèm lên tiếng giải hòa hay làm lành.
Một thời gian dài... Có lẽ không thể thiếu nhau lâu hơn nữa nên cả hai nói chuyện lại. Cũng chẳng nhớ ai dẹp cái tôi, bắt chuyện trước. Cả 2 lại thân như xưa. Lại tiếp tục chia sẻ sở thích cùng nhau, duy có sở thích chơi con lắc là không ai nhắc đến.
Hằng ngày bạn lại lọc cọc chở mình đi làm, lọc cọc đón mình về. Ríu rít kể đủ thứ chuyện cho mình nhau.
Bẵng đi một thời gian, bạn xin được học bổng du học. Trước hôm bay, ngồi với nhau, bạn mang ra con lắc. Không phải con lắc ngày xưa... Mình biết, nhưng giữ trong lòng không nói ra.
Bạn và mình, lại như xưa, thay phiên lấy tay kéo thả viên bi. Im lặng lắng nghe tiếng lạch cạch lạch cạch chạm nhau của những viên bi.
Khi đến lượt mình thả bi, đột nhiên bạn giữ tay mình lại, hỏi: “Đố H. nhờ đâu mà có tiếng lanh canh?”. Mình cười, đáp rất bài bản, y như đọc ra nguyên lý từ sách vở: “Vậy cũng đố, do lực ngón tay tác động lên viên bi đầu tiên rồi lan truyền sang những viên bi kế tiếp”. Bạn lắc đầu: “Sai. Do những viên bi chạm nhau”. Mình cãi: “Nếu không có lực ngón tay thì làm sao tạo ra chuyển động để các viên bi chạm được nhau?”. Bạn lắc đầu khăng khăng: "Không. Chính là do những viên bi tạo nên âm thanh lanh canh"
Ngày còn trẻ, mình hiếu thắng lắm. Mình dẩu môi, định gân cổ bảo vệ ý kiến... Bỗng, mình thoáng thấy nét mặt trầm tư của bạn, mình chợt giật mình, vội giảng hòa: “Ừa, nghĩ như D. cũng đúng”. Bạn khẽ cười, bảo: “H. có thấy 2 đứa mình giống 2 viên bi của con lắc không...”
Từ bấy đến nay, từ lần gặp bạn sau cùng, trước khi bạn lập gia đình rồi định cư hẳn ở nước ngoài, vòng tròn bè bạn của mình rộng dần ra. Có những mối quan hệ, những va chạm... gãy đổ... khiến lòng mình lanh canh. Những lúc như thế mình nhớ bạn vô cùng... Năm tháng trôi... Mình thay đổi nhiều... Nhưng những điều bạn nói, niềm tin và ví von của bạn về cái chạm nhau của những viên bi mình vẫn luôn nhớ, luôn suy nghĩ về nó. “Bạn bè như những viên bi trong con lắc...”.
Bạn đúng và mình cũng không sai khi nói về con lắc. Chính những viên bi đã tạo nên âm thanh lanh canh, lách cách. Nhưng cái tiếng ấy nhẹ nhàng hay chát chúa, trong trẻo hay lục cục còn tùy vào cách ta buông viên bi mạnh hay nhẹ, dịu dàng hay mạnh bạo... Có những cú buông, những cái chạm, đôi khi không lường được, sẽ bứt tung sợi dây mỏng manh kết nối... Những viên bi văng xa... chẳng còn cơ hội để chạm vào nhau tạo nên cái thanh âm vui tai trong veo khiến bạn và mình mê mẩn!
19.08.2013
Nhớ và ...thương !
ReplyDeleteHìhì... Dạ.
Delete[yên lặng suy nghĩ .....]
ReplyDelete.....
"Vài ngày sau, bạn chở mình đi ăn sinh nhật... muộn. Cuối buổi bạn ngần ngừ, rồi bảo với mình "hay là mình bán lại con lắc". Nghe bạn hỏi, mình im lặng, rồi hỏi lại, hơi giận "vì sao, không còn thích nữa hả". Bạn ngập ngừng "nó mắc quá, chỉ để vui thôi thì phí lắm". Ngày đó, mình suy nghĩ rất cạn, lại lúc nào cũng được bạn bè xung quanh chiều chuộng, nên cứ muốn mọi việc phải theo ý, hễ gặp chuyện trái lòng là mình không vui ra mặt nên mình lẫy mà đáp "sao cũng được vì con lắc giờ là của bạn, mình chẳng có quyền". (Giờ nghĩ lại mình thấy mình trẻ con vô cùng)"
....
Rất thắc mắc, rất không hiểu ?!
Sao lại bán đi một món quà? ngay như đói lăn đói lóc cũng không thể / không được bán !
Và bạn H. [trong câu chuyện] hờn giận khoản này tôi cho là chính đáng chứ sao là trẻ con?!
Bán quà tặng vì mua quá mắc [!!!] Nếu không có nguyên nhân lý giải [mà tin là không có gì có thể lí giải cho ổn], là tên Fun e rằng còn không hàn gắn trở lại được luôn đấy !
Bạn có giải thích là phí. Vì cái đó chỉ là đồ chơi mua vì thích, trong khi có nhiều việc - quan trọng - cần chi tiêu hơn.
DeleteNgoài ra, vì thân nhau nên có những suy nghĩ cả 2 có thể chia sẻ với nhau, mà không sợ bị hiểu lầm hay khách sáo. Cho nên khi bạn nói muốn bán lại món quà vì phí, thì rất thật lòng. Có lẽ lúc đó bạn không hề nghĩ về việc khiến Ngố bị 'tổn thương" hoặc có thể bạn nghĩ cả 2 thân nhau quá, nên không khách sao hoặc không câu nệ hìhì (Ngố nghĩ vậy, vì lúc đó giận rồi cũng không thèm quan tâm hìhì.. với lại chuyện xảy ra đã lâu, nên không "truy cứu")
Rất xin lỗi nhưng tôi đành phải hỏi tiếp, rằng bán xong số tiền ấy bạn ấy gởi lại cho Ngố à, tức là có một việc gì đó rất cần kíp chi dụng ?! Ngố quyết định mua vì niềm vui của cả hai [một ý nghĩ tôi cho là hay] chứ có phải bạn ấy mua đâu mà bây giờ "xét lại" việc ấy ...
Delete[Haiz ... tôi quá khó chịu phải không! ]
Haha... Dạ Ngố không hề là anh khó chịu đâu ạ. Bởi bản thân Ngố cũng sẽ không bao giờ làm thế ;)
DeleteCòn số tiền ấy, bạn đã dùng để mua sách cho 2 đứa học anh ạ. (Quyển sách ngoại văn, hơi dày, đọc cọp không nhớ được hết hìhì.. nhưng cần trích dẫn để viết luận văn, dạo google hay internet chưa thịnh / chưa có hìhì...)
Gọi là "dốc hết hầu bao cho cú vượt vũ môn" ;)
DeleteÀ ..... :)
DeleteCáo lỗi, có thể tôi ghi com vào một tiểu tiết và lạc đề ý chính Ngố muốn nói đến ở bài này .....
ReplyDeleteHihi.. Không sao anh. Anh Fun viết còm là để trao đổi cho rõ ý mà. Với lại, từ những cái còm, Ngố cũng rút ra được vài điều, hay nhận ra thêm vài điều mới mẻ. Vì lúc viết xuống, chỉ viết theo mạch suy nghĩ, đôi khi có thể hơi tối nghĩa :)
Delete