Friday, April 22, 2016

Lan man cà phê quán!

1. Chiếc máy hát băng cối kiểu cổ lổ sĩ, mà em phục vụ bảo "đây là máy mới sản xuất, nhưng người ta làm lại theo kiểu xưa" bên góc phòng, cô chủ quán đang mở nhạc Trịnh giọng Khánh Ly. Trước giờ không nghe được giọng Khánh Ly, thế mà không hiểu sao hôm nay nghe hay thế. Có lẽ do không gian quán, thiết kế theo phong cách Sài Gòn xưa, cũ kỹ với những bức tường vôi (cố tình làm) loang nứt.

Buổi xế trưa, giờ làm việc. Quán vắng... chỉ có 2 đứa ngồi bên trong, cô chủ quán cùng người bạn ở tít ngoài ban-công, nhìn xuống con đường nhỏ và xưa như không gian của quán. Và lặng... Hai đứa cắm mặt vào máy laptop, chăm chú làm báo cáo. Thỉnh thoảng, ngẩng đầu lên chỉ để hỏi nhau "Từ này tiếng Anh viết thế nào?", "Ý này thì diễn tả sao cho ngắn gọn, súc tích". Hoặc thỉnh thoảng, vừa gõ phím vừa khe khẽ hát theo lời bài ca vang lên từ chiếc loa.

Em phục vụ thỉnh thoảng đi ra, rón rén châm nước thêm vào cốc trà đá.

Quán cà phê ở Sài Gòn hay ở chỗ đó. Khách ngồi có khi cả buổi, uống đôi khi mỗi ly cà phê hoặc ăn mỗi cái bánh bông lan, mà chẳng ai thèm nguýt ngoáy, tiếng bấc tiếng chì. "Nặng" nhất có lẽ cũng chỉ có "giả đò" nhỏ nhẹ hỏi thăm (để nhắc): "Anh/chị có muốn uống hay ăn gì thêm nữa không?". Nếu khách lắc đầu thì cũng vẫn vui vẻ châm thêm nước trà, rót thêm nước lọc, chẳng lấy làm phiền.

2. Ngày cũ. Chỉ những khi hẹn hò với bạn bè mới ngồi cà phê. Giờ thì hay lê la. Có khi chỉ có 1 mình, ngồi làm việc, ngồi đọc truyện, có khi ngồi chờ đến giờ vào một cuộc họp nào đó...

Sài Gòn vài năm gần đây, quán cà phê mọc lên như nấm. Đôi khi không hiểu, thật sự Sài Gòn có bao nhiêu dân cư mà sao quán cà phê nào mọc lên cũng có khách. Chỉ cần bước ra khỏi văn phòng, trái-phải-trước mặt-sau lưng đều có quán cà phê. Mỗi quán một kiểu trang trí riêng, bán những món ăn, món uống hao hao nhau - mặc dù tên gọi có thể khác nhau, phục vụ những khách hàng - có thể có style riêng.

Có một dạo, người ta xếp hàng rồng rắn lên mây ở quán cà phê S, quán cà phê P. lần hồi rồi mọi thứ cũng tan.

Người ta bảo uống cà phê phải có gu, nên người ta cũng chọn quán để ngồi. 

Vô quán S. gặp mấy bạn nhân viên văn phòng sang sang, nam cravat áo sơ mi phẳng phiu, nữ quần áo váy viếc kiểu cách, ngồi nhâm nhi ly cà phê nói chuyện nho nhỏ... Vô quán P. gặp mấy bạn thanh thiếu niên, mỗi đứa 1 cái smartphone ngồi bấm bấm... Vô quán B. thấy mấy anh không già không trẻ ngồi trầm tư. Quán H. có hôm vô rồi ra người bám đầy khói thuốc...

Đứng ở quán S. thấy nhân viên pha chế dùng sữa nhãn hiệu Đ. để pha, ở quán B. cũng vậy. Quán C. thì thấy sữa của công ty T. và quán H. cũng thế. 

Nhớ lần hẹn bạn ở S., bạn vào hiên ngang dõng dạc gọi “1 ly bạc sỉu”, mấy em pha chế mắt trợn tròn, lúng búng “ở đây em không có loại bạc sỉu”. Thế là chuyển sang “1 ly cà phê sữa đá” vẫn lắc đầu. Cuối cùng nhấp ngụm latte, bạn nói, “có khác cà phê sữa đá” đâu.

Chợt nhớ đến Tom Hanks trong phim You’ve got mail nói: “The whole purpose of places like Starbucks is for people with no decision-making ability whatsoever to make six decisions just to buy one cup of coffee. Short, tall, light, dark, caf, decaf, low-fat, non-fat, etc. So people who don't know what the hell they're doing or who on earth they are can, for only $2.95, get not just a cup of coffee but an absolutely defining sense of self: Tall. Decaf. Cappuccino”

22.04.2016

1 comment:

Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp

 
;