Đêm hôm đó, mình đến nơi cũng gần 11 giờ đêm. Loay hoay làm thủ tục nhập cảnh và tìm hành lý cũng đến gần 12 giờ. Thật ra, thủ tục nhập cảnh làm khá nhanh. Anh hải quan chỉ hỏi mình đến C. làm gì? Định ở trong bao lâu? Có đi Trung Quốc trong vòng 3 tháng gần đây không? Mình trả lời rồi là xong. Mình chỉ mất thời gian tìm hành lý, vì quà Tết đóng trong thùng carton họ để qua chỗ khác với nơi để vali. Mình ngơ ngác đi tìm một hồi, cũng may, gặp được anh nhân viên mặt đất, chắc gặp mặt mình ngố, nên mình chưa kịp "mếu máo" thì ảnh đã chỉ chỗ "mày đang tìm hành lý hả? Có 1 chỗ ở góc abc đó đó..."
Lấy hành lý xong, mình bắt xe về nhà trọ. Mình đi công việc cá nhân, một mình, nên cũng không ai đón. Mình ra khỏi sân bay, nhìn quanh, thấy hãng xe, có nhân viên đứng ghi chú lại hành trình của khách, nên mình chọn cho an toàn. Là mình tự nói với mình vậy thôi, chứ rủi có chuyện, ở nhà cũng không biết đâu mà kiếm 😀.
Lên xe, mình đọc lại địa chỉ cho anh tài xế. Ảnh chạy một hồi, rồi quay lại hỏi mình "Mày biết đường đi không?". Bộ não mình liền "lụp cụp" xử lý thông tin "Chết cha, ông này định làm gì mà hỏi mình biết đường hay không? Nếu mình nói không biết thì sao đây?". Não xử lý xong, miệng mình nói như thật "Ơ, thiệt tình là tui dở trong việc nhớ tên đường, tui biết hướng đi thôi, tên đường tui không nhớ. Hay để tui gọi điện cho chồng tui nói ảnh chỉ đường cho ông. Chồng tui rành đường lắm". Anh tài xế ảnh nói "Ok, Ok. Không cần gọi chồng mày đâu, để tao mở định vị. Tao hỏi để tao chở mày đi đường mày quen thôi à". Mình cười giả lả "Ô, cảm ơn anh, anh đi theo đường chỉ dẫn là được, không vấn đề gì, tui ổn". Mình cố rặn nụ cười và nói cứng vậy thôi, chứ 1 mảnh tình rách vắt vai mình còn chưa có, chồng con đâu ra, trời! 😂
Bày đặt "ngoan cường" xong, mình mở data (cái sim C. mình có, không xài được, may là mình đã mở dịch vụ roaming cho sim VN đang xài), bụng bảo dạ, "kỳ này về trả tiền điện thoại mệt nghỉ nhen cưng", mình gõ địa chỉ nhà trọ lên google map, để nếu tài xế có chạy sai đường mình còn biết mà tông cửa nhảy ra hihi 😂.
Anh tài xế vừa chạy vừa ngâm nga, còn mình ngồi ngoài sau căng thẳng, mặc dù mình cũng biết là về an ninh xã hội, C. là 1 trong những nước yên ổn, ít tệ nạn, nhưng lâu lâu mình cũng nhìn google map, rồi bày đặt "xạo" với anh tài xế: "Anh chạy hướng này đúng hướng tui vẫn đi đó". Anh tài xế (chắc là có gật gù và chắc cũng nhớ hồi nãy mình nói không biết tên đường) nói: "Ờ, đường này là đường XX... đường này là đường YY đó"
Khi xe đến đầu ngõ rẽ vào nhà, anh tài xế nói "Nhà mày nhà nào, chỉ tao quẹo vô cho đúng". Thiệt tình, cha nội này, lần đầu tiên tui đặt chân đến đây ông ơi! Thời may, khi mình vừa xong hết thủ tục và trước khi ra đón xe, mình có gọi điện thoại báo chị chủ nhà, và chỉ nói sẽ mở hết đèn sân trước cho sáng, nên mình lại tiếp tục, nói như thật "Cái nhà mở đèn sáng chói đó". Tới nơi, ảnh tấp vô, dừng xe, quay đầu ra sau, nói với mình "Nhà mày đẹp đó. Mày ngồi trong xe, gọi điện thoại cho chồng mày đi, tao chờ cho, bên ngoài trời lạnh, khi nào chồng mày ra, mày hẳn ra xe vô nhà để không bị lạnh". Trời ơi, người đâu mà dễ thương, làm mình chợt hối hận vì đã nghĩ tốt cho người xấu, ý lộn, nghĩ xấu cho người tốt [Thật ra, giờ mọi thứ thật giả khó lường, nên cũng không biết đâu mà lần, thành ra phải cảnh giác tự bảo vệ mình là hơn, cẩn tắc vô áy náy, mình nhớ vụ ở Philippines, mình với mấy đứa em, bị 1 nhóm người mà tụi mình vừa khen với nhau "mấy người này tốt quá hé" kéo cửa rào, nhốt bọn mình bên trong để trấn lột tiền, nên giờ đi đâu mình cũng đề phòng]
Mình loay hoay gom đồ, rồi thấy đèn trong nhà bật sáng, mình nói với anh tài xế "Chồng tui ra tới rồi, thôi để tui lấy đồ xuống, để anh còn kịp thời gian chạy chuyến khác nữa". Anh tài xế kêu: "Không lo, tao ổn mà". Thật tình mình cũng áy náy, sợ ảnh lỡ chuyến khác, đi kiếm tiền mà, mình mới nói: "Tui cảm ơn anh rất nhiều, nhưng anh còn đi kiếm tiền mà (ảnh cười hè hè). Anh để vali xuống đất giùm tui thôi, chồng tui ra khiêng vô nhà cho tui. Áo lạnh tui mặc đủ ấm, không lo". Ảnh cười hè hè "OK. Good night mày nhen", mình cười "Cảm ơn anh nhiều. Bảo trọng".
Ảnh quay xe đi, mình lấy chìa khóa, rồi tự thè lưỡi, khuân vác kéo vali vô phòng, chứ chồng con đâu ra mà "khiêng vô nhà cho tui" 😂😂
Ờ, mà chuyện mới đó tròn 1 năm rồi. Mình đâu ngờ thời gian qua nhanh như vậy!
06.03.2021
Ps. Viết xuống từ từ, coi như thay nhật ký
ReplyDeleteNH ơi !
Cái Chữ : "bảo trọng" dân saigon mình ít khi dùng ấy nhỉ !?
PS thì chưa bao giờ , và hỏng hỉu sao mình xa lạ với NÓ ghê...Hiiii
Đọc những dòng tựa tựa Nhật Ký này
PS cảm mến NH hơn vì sự khôn ngoan nhạy bén ...
Chúc 8/3 NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ . Luôn trọn vẹn với YÊU THƯƠNG
https://3.bp.blogspot.com/-8o11WR5gTLM/WufgzX_E6HI/AAAAAAAABaI/Ith6W59Yt8QgPYq3kaCC_pTv1_Azzq5hgCLcBGAs/s320/x.gif
Dạ. Anh nói đúng ạ. Chữ "bảo trọng" người Việt mình (cả miền Nam lẫn Bắc) không/ít dùng hì.hì... Người nước ngoài (theo quan sát thực tế và phim ảnh) H. thấy họ thường dùng. Vài người Việt mình do ảnh hưởng từ phim ảnh cũng dùng. Thỉnh thoảng H. có dùng cụm từ ấy khi nói đùa với bạn thân chứ không dùng trong giao tiếp thông thường. Trong bài này, do H. nói với anh tài xế người nước ngoài, đó như 1 kiểu nói good bye lịch sự và thân tình.
Delete