Saturday, June 25, 2022

Em và Trịnh: Hư Cấu, Tội Tình Gì!

Cách đây không lâu, tôi cùng mấy em nhân viên đi Đà Lạt chơi. Một buổi tối, để đổi gió, bọn nhỏ rủ đi uống cà phê nghe nhạc xưa và kêu tôi chọn quán. Nhạc xưa có nhiều nhạc sĩ nổi tiếng, có người biết nhạc sĩ này, có người thích nghe nhạc sĩ kia, nhưng Trịnh Công Sơn thì chắc ai cũng biết, trong đầu tôi nghĩ thế, nên gợi ý: "Vậy đi nghe nhạc Trịnh nhé!". Mấy đứa nhỏ 8x đời cuối - 9x đời đầu nhìn tôi hoang mang: "Nhạc Trịnh là nhạc gì chị?". Tôi có hơi loạng choạng: "Hả? Tụi bây không biết nhạc Trịnh hả?". "Dạ không" cả đám đồng thanh. "Nhạc Trịnh là nhạc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Đừng nói mấy đứa không biết Trịnh Công Sơn là ai luôn nhen. Biết nhạc sĩ Trịnh Công Sơn không?". Đứa lắc đầu thật mạnh "dạ không". Đứa lắc đầu nhè nhẹ "em có nghe nói mà em chưa từng nghe nhạc". 

Tôi kể dông dài như thế là vì đang có (2) bộ phim (liên quan) về nhạc sĩ Trịnh Công Sơn với nhiều nhận định trái chiều. Việc tồn tại hai luồng ý kiến - khen hay, chê dở - đối với bộ phim lấy hình mẫu một nhân vật có thật nào đó là điều dễ hiểu. Những khán giả đã từng trải qua giai đoạn mà nhân vật sống hoặc biết về nhân vật, ít nhiều trong vô thức sẽ tìm kiếm những điều mình đã biết, đã nghe, rồi đánh giá chi tiết này đúng, chi tiết kia sai… Thái độ đón nhận bộ phim của họ sẽ có phần khắt khe, soi mói. Trong khi đó, những khán giả chưa từng biết nhân vật (như những em nhân viên của tôi không biết Trịnh Công Sơn là ai) sẽ có khuynh hướng đón nhận bộ phim một cách dễ dàng và cởi mở hơn, bởi lẽ họ không có dữ liệu để đối chiếu. Mọi sự việc, câu chuyện, hình ảnh trong phim được nhóm khán giả này xem như là một nguồn cung cấp thông tin, giúp họ hiểu /biết về nhân vật (mà đôi khi những thông tin này là sai bét, không đúng sự thật). 

Theo những gì tôi biết thì không có một đạo luật hay quy định nào bắt buộc nhân vật (sự kiện) trong phim phải giống nhân vật (sự kiện) có thật ngoài đời 100% (cho dù người này còn sống hay đã chết). Tuy nhiên, có vài tiêu chuẩn bất thành văn trong quá trình xây dựng hình ảnh và kịch bản của phim. 

Đối với một bộ phim, gắn nhãn “Dựa trên câu chuyện có thật” thì nhân vật, cốt truyện và phần lớn các cảnh được kể trong phim chủ yếu dựa trên các sự kiện có thật ngoài đời. Nhưng nó khác với các bộ phim tài liệu ở chỗ, những nhà làm phim có thể cấu trúc lại câu chuyện cho nó kịch tính thêm, hấp dẫn hơn. Hình mẫu của loại phim này là “Danh sách Schindler”, “127 giờ” và “Apollo 13”. Các nhà biên kịch đã bám sát từng câu thoại, thứ tự các sự kiện, kể cả các nhân vật và các sự kiện có liên quan đều được tôn trọng trong kịch bản phim.

Ngược lại, một bộ phim có mác “Lấy cảm hứng từ một câu chuyện có thật” cho phép nhà biên kịch có nhiều tự do sáng tạo hơn. Họ có thể lấy một chi tiết có thật, rồi lắp vào các tuyến nhân vật, các sự kiện hư cấu để cho ra một bộ phim mang tính điện ảnh. Hoặc nhà biên kịch có thể tạo ra 1 nhân vật hư cấu dựa trên những câu nói, hành động của hình mẫu. Bộ phim “Mưu cầu hạnh phúc” là ví dụ điển hình của loại phim này. Nhà làm phim đã dựa vào câu chuyện thật, của nhân vật chính có thật làm trung tâm, rồi xây dựng các nhân vật phụ hư cấu khác làm nền để làm nổi bật những biến cố cuộc đời của nhân vật chính và làm cho câu chuyện thêm phần kịch tính.

Bên cạnh loại phim “dựa trên câu chuyện có thật”, còn có phim “dựa trên sự kiện có thật”. Titanic là một đại diện hoàn hảo nhất cho thể loại này. Về cơ bản phim sẽ dựa vào một sự kiện lịch sử, rồi nhà biên kịch sẽ dựng lên một câu chuyện hư cấu từ đó. Các nhân vật trong phim có thể là nhân vật hư cấu, cũng có thể là một vài cái tên có thật để bộ phim có vẻ thật hơn.

Ngoài ba thể loại trên, còn có một thể loại khác gọi là “cảm hứng từ sự kiện có thật”, mà thật ra mọi chi tiết trong phim đều là hư cấu. Ví dụ bộ phim Top Gun, ngoại trừ chi tiết có thật là có 1 trường dạy bay tên Navy Fighter Weapons School –thường biết đến với cái tên TOPGUN - trước đây có trụ sở tại Trạm Hàng không Hải quân Miramar ở San Diego, còn thì mọi thứ trong phim, bao gồm nhân vật phi công siêu đẳng Maverick, những sự kiện bắn giết, yêu đương diễn ra trong phim đều xạo hết!

Quay trở lại câu chuyện của phim “Em và Trịnh”, các nhà biên kịch hay đạo diễn có toàn quyền mang đi bán những chuyện tình ba xu hay diễm lệ, biến một người nhạc sĩ đạo mạo thành một anh khờ hay một gã “trap boy” lừa tình, rồi tuyên bố lếu láo "Phim không giống Trịnh Công Sơn là hiển nhiên", thì hiển nhiên khán giả cũng có toàn quyền quay lưng với bộ phim hoặc đăng đàn chê “phim ẹ như hạch”. Hoặc như cô Khánh Ly, rất nhẹ nhàng “Tôi đã có một Trịnh Công Sơn thật ngoài đời, vậy cần gì phải xem thêm một hình tượng hư cấu”.

Nói như thế, không có nghĩa là biên kịch hay đạo diễn muốn đắp một cái khuôn mang hình tượng nhân vật, biến tốt thành xấu, đặt vào miệng nhân vật của mình những câu thoại ra sao cũng được. Chuyện này thì không đùa được đâu, luật pháp sẽ nhảy vào xử anh ra trò!

Mỗi người đều có quyền bảo vệ danh tiếng, nhân phẩm cá nhân của mình. Danh dự, nhân phẩm, uy tín là những yếu tố nhân thân phi tài sản gắn liền với mỗi cá nhân, thể hiện phẩm chất, đạo đức và giá trị của mỗi cá nhân. Danh dự, nhân phẩm, uy tín của cá nhân là bất khả xâm phạm và được pháp luật bảo vệ. Ai cũng có quyền chống khai thác tên tuổi hoặc hình ảnh của mình cho mục đích lợi nhuận thương mại khi không được sự đồng ý. Ở nước ngoài, người bị xúc phạm có thể khởi kiện dưới 3 tội danh: (1) Phỉ báng; (2) (Xâm phạm) Quyền Riêng tư; và (3) (Vi phạm) Quyền Công khai. Ở Việt Nam, không phân định rành mạch 3 tội danh, mà gom thành quyền bất khả xâm phạm về danh dự và nhân phẩm.

Không thể vịn vào tính chất “hư cấu” của phim để giả đò lấp liếm. Nếu nhân vật hư cấu được xây dựng dựa trên một cá nhân ngoài đời thực một cách sơ sài và công chúng cũng không thể xác định cá nhân ngoài đời thực từ những bối cảnh mà nhân vật hư cấu được miêu tả trong phim, thì không sao (bởi khi ấy có biết nhân vật chính là ai đâu mà nói). Thế nhưng, giả dụ, nếu anh làm phim về một góa phụ của một cựu tổng thống Mỹ bị ám sát ở Dallas, và nhân vật góa phụ này sau đó kết hôn với một ông trùm vận tải biển người Hy Lạp. Cho dù anh đã dán nhãn bộ phim là tác phẩm hư cấu và đặt tên hư cấu cho các nhân vật, nhưng khán giả vẫn dễ dàng nhận ra rằng anh nói về Jackie Kennedy. Khi đó, nếu anh bôi nhọ bà ta hoặc xâm phạm quyền cá nhân của bà ta, bà ta có thể có lý do chính đáng để kiện anh ra tòa (cho đến khi bà ta lìa đời). Anh phải chịu trách nhiệm về việc phỉ báng một cá nhân ngay cả khi anh không hề nêu tên bà ta.

Đã có vài vụ kiện liên quan đến tội phỉ báng, tội vi phạm quyền riêng tư đối với một vài bộ phim của Hollywood. Như vụ kiện của nhân vật môi giới Nicky “Rugrat” Koskoff, do nam diễn viên P.J. Byrne thủ vai, trong phim Sói Già Phố Wall. Anh này cho rằng các nhà làm phim đã biến anh ta thành "một tên tội phạm sử dụng ma túy và ăn chơi với gái mại dâm" trong mắt khán giả. Hay một anh lính đã kiện các nhà làm phim Behind Enemy Lines (Phía sau chiến tuyến) ra tòa án bang Texas vì những hình ảnh xấu xí, thiếu suy nghĩ của anh lính trong phim do Owen Wilson thủ vai đã làm tổn hại đến hình ảnh thật của anh ta ngoài đời. Hoặc người thân của thủy thủ đoàn trong bộ phim The Perfect Storm (Siêu bão kinh hoàng) đã kiện hãng phim vì đã làm xấu đi hình ảnh người thân đã mất của họ. Hiệp hội Dược Phẩm Mỹ cũng đã từng kiện NBC Universal vì đã làm tổn hại đến uy tín của các hãng dược trong bộ phim American Gangster. Samantha Barbash - nhân vật truyền cảm hứng cho màn trình diễn của Jennifer Lopez trong phim Hustlers - đã đe dọa kiện nhà phân phối STX, vì cho rằng bộ phim đã vi phạm quyền riêng tư và quyền công khai của cô.

Nói về luật. 

Hiến pháp Việt Nam quy định mọi người có quyền bất khả xâm phạm về danh dự và nhân phẩm. Quyền được bảo vệ danh dự, nhân phẩm, uy tín là một quyền hiến định. Khoản 1 Điều 20 Luật hiến pháp 2013, quy định: "Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về danh dự và nhân phẩm; không bị bất kỳ hình thức đối xử nào khác xúc phạm danh dự, nhân phẩm". Quyền này được cụ thể tại Điều 34 Bộ luật Dân sự năm 2015 như sau:

1. Danh dự, nhân phẩm, uy tín của cá nhân là bất khả xâm phạm và được pháp luật bảo vệ.

2. Cá nhân có quyền yêu cầu Tòa án bác bỏ thông tin làm ảnh hưởng xấu đến danh dự, nhân phẩm, uy tín của mình.

3. Thông tin ảnh hưởng xấu đến danh dự, nhân phẩm, uy tín của cá nhân được đăng tải trên phương tiện thông tin đại chúng nào thì phải được gỡ bỏ, cải chính bằng chính phương tiện thông tin đại chúng đó. Nếu thông tin này được cơ quan, tổ chức, cá nhân cất giữ thì phải được hủy bỏ.

5. Cá nhân bị thông tin làm ảnh hưởng xấu đến danh dự, nhân phẩm, uy tín thì ngoài quyền yêu cầu bác bỏ thông tin đó còn có quyền yêu cầu người đưa ra thông tin xin lỗi, cải chính công khai và bồi thường thiệt hại.

(Điều 4, không liên quan nên tôi không trích)

Viết đến đây thì qua nay thấy tưng bừng vụ cô Khánh Ly liên quan đến những gì diễn ra trong bộ phim. Có người hỏi cô Khánh Ly kiện được không? Được. Nhưng không đáng. Lý do. Đọc giùm Điều 155 bộ luật hình sự về "Tội làm nhục người khác" thì rõ. Tôi làm biếng trích!



No comments:

Post a Comment

Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp

 
;