Friday, August 3, 2012

Có lẽ...

Một ngày lên xuống thang máy vài bận. Hầu như lần nào cũng gặp cảnh, cửa thang đang khép dần, một người bên ngoài cố gắng bắt cho kịp thang, vài người bên trong nhanh tay vội bấm nút giữ cửa lại chờ người bên ngoài. Người bên ngoài bước vào nhìn bảng điện tử bấm số tầng của mình... Rồi thôi!

Rồi thôi, nghĩa là không một lời cảm ơn người đã giữ cửa thang lại giúp mình.

Chắc hẳn lời cảm ơn cũng khó nói, bởi chẳng biết phải cảm ơn ai, vì trong thang có nhiều người, đâu biết ai là người tốt bụng.

Chắc hẳn lời cảm ơn cũng khó nói, bởi chẳng biết thang tự mở ra hay có ai bấm giúp.

Có lẽ chuyện cũng nhỏ, bởi chỉ dùng một ngón tay để bấm nút điều khiển, chắc hẳn cũng không cần ai đó phải nói lời cảm ơn.

Có lẽ chuyện cũng quen, bởi đã lâu cũng đã thôi không nghe ai nói cảm ơn hay xin lỗi nơi công cộng.

03.08.2012

2 comments:

Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp

 
;