Monday, August 20, 2012

Nhớ Boléro

* Viết tặng C., như lời đã hứa :)
Cảm ơn C. đã rất ân cần "đồng hành" những ngày qua...

Thỉnh thoảng nghe lại mấy bài boléro... bỗng dưng thấy hay. Đã xa rồi những khoảnh khắc mơ màng bên cửa sổ, nghe ké tiếng nhạc nhè nhẹ, chầm chậm, đầy tâm trạng… phát ra, có khi từ chiếc máy hát đĩa, có khi từ chiếc máy cassete của nhà bên cạnh. Bởi may chăng một buổi tối nào đó, giữa một vùng quê rỉ rả tiếng côn trùng, bỗng nhận ra mình đang ngẩn ngơ chùng lòng trước những lời nhạc cứ ngỡ như phát ra từ sâu thẳm tâm hồn.

Đôi khi tự hỏi, phải chăng vì bởi boléro từng bị gán cho cái nhãn ủy mị, ướt át, sến vườn, thậm chí kẹo kéo, ăn xin vĩa hè… chỉ dành cho thính giả bình dân, trình độ thưởng thức kém, mà người ta đôi khi nhăn mày, nhíu trán khi lỡ nghe đâu đó giai điệu đều đều đặc trưng của boléro, hay đâm ra lúng túng khi ai đó hỏi đang nghe nhạc gì.

Có lẽ không mấy kẻ chê, người khen biết rằng nguồn gốc boléro cũng “tây” và có lịch sử lâu đời chẳng kém những dòng nhạc khác.

Theo một số tài liệu, boléro bắt nguồn từ Tây Ban Nha vào cuối thế kỷ 18, khi vũ sư Sebastiano Carezo trình diễn điệu nhạc nhảy này vào năm 1780. Một số khác lại cho rằng điệu nhạc ấy được sinh ra ở Cuba vào thế kỷ 19 tại Santiago. Bản nhạc boléro đầu tiên là bản Tristezas (Sorrows) do nhạc sĩ José "Pepe" Sánchez sáng tác vào năm 1885 (*)

Ở nước ta, boléro du nhập và phát triển mạnh vào những năm 1960-1975. Có người cho rằng những ca khúc Gạo Trắng Trăng Thanh, Trăng Rụng Xuống Cầu… của Hoàng Thi Thơ do đôi song ca Nguyễn Hữu Thiết - Ngọc Cẩm (thân sinh ca sĩ Hồng Hạnh) trình bày vào khoảng năm 1960 chính là những bản boléro Việt Nam đầu tiên.

Sẽ không là khó hiểu khi boléro lại “thấm” vào ta một cách tự nhiên và tồn tại rất lâu trong trong trí nhớ của ta như thế. Bởi nếu nói âm nhạc là sự đồng cảm, thể hiện cảm xúc, thì boléro đã hội tụ đầy đủ những yêu tố đó. Hầu hết các bản nhạc boléro đều được viết bằng những ca từ mộc mạc, bình dị, gần gũi, đầy cảm thông và chân thành. Nội dung bài hát thường thể hiện tình cảm, quan niệm về tình yêu và cuộc sống, về cuộc đời dâu bể, hợp tan, nhân tình thế thái, những ký ức và hoài niệm, rất riêng nhưng lại rất điển hình, diễn tả đúng hoàn cảnh của một số đông người nghe.

Không phải là ngoa mà nói rằng, đó là bởi nhạc boléro phong phú. Phong phú về ca từ cho đến nội dung. Từ những bài hát nói về tình bạn chốn học đường như “Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn”. Đến những câu ca về tình yêu “Chiều xưa phai nắng dấu mòn đưa lối. Soi bóng chung đôi mà hóa chia phôi”. Rồi “Thành phố buồn, lắm tơ vương. Cơn gió chiều lạnh buốt tâm hồn”.

Hay hoài niệm về những gì đã xa “Đường xưa lối cũ, có bóng tre, bóng tre che thôn nghèo. Đường xưa lối cũ, có ánh trăng, ánh trăng soi đường đi...”. Hoặc nhớ về cố hương qua những câu ca thấm đẫm hình ảnh rất đặc trưng làng quê “Con đường nào, con đường nào dẫn đến một dòng sông. Một dòng sông mà em vẫn thường ra ngồi giặt áo”. "Mênh mông mênh mông gánh lúa mênh mông. Lúc trời mà rạng đông ư rạng đông. Bóng người thấp thoáng cuối đường thanh vắng. Bước đều mà quang gánh ư nặng vai".

Chắc hẳn ai thích boléro cũng có đôi lần mềm lòng thổn thức với những câu ca chạm đúng tâm sự của mình. Chắc hẳn ai cũng có dăm lần mượn lời ca, tiếng nhạc vu vơ để thổ lộ nỗi niềm... Cũng như ta, một ngày buồn chán nào đó, có thể - rất bộc phát - mà nghêu ngao: “Buồn vào hồn không tên…”.
Lúc ấy, có lẽ, đâu cần câu nệ chi giữa sến và sang...

29.04.2012
Một đêm mất ngủ vì... cà phê - chứ không vì một quả dâu... :D


(*) Theo Wiki
---

Vài "mảnh xưa" lụm được trên internet.

Nữ hoàng nhạc âm hưởng Huế - Hoàng Oanh


Nhạn trắng Gò Công - Phương Dung

7 comments:

  1. Bolero rất hay,rất phù hợp với ngườ già(dù không muốn già).Đáng tiếc là rất ít khi có dịp,có đều kiện để nghe.Nghe dĩa than hay hơn cả nhưng làm gì có máy mà nghe,Nghe dĩa CD cũng tốt nhưng không có khả năng để mua.Đành nghe tạm trên Internet vậy mặc dù âm thanh quá tồi.Biết làm sao?Nghèo là vậy đó.
    Đọc Ngochanh cũng hay hay.Mong đọc được nhiều nữa

    ReplyDelete
    Replies
    1. Dạ. Có nhiều bài nhạc xưa Phương Dung, Hoàng Oanh, Thái Thanh, Duy Khánh, Duy Quang... hát có chất lượng tốt trên internet đấy ạ.

      Nhân tiện, cảm ơn anh đã ghé qua đọc blog ạ.

      Delete
  2. Khi gối mỏi cũng đừng dừng chân.Cứ cố gắng lêt từng bước nữa đi,có khi lại quên được phần naao2 mệt mỏi .

    ReplyDelete
    Replies
    1. Hìhì... Dừng chân để ngồi ngắm trời đất và để cảm thấy tâm hồn thảnh thơi ạ. Đôi khi cũng nên "thả" cho mình thư giãn một tí, chứ cố gắng mãi thì dễ... đuối lắm ạ :)))

      Delete
    2. Ừ,cũng phải,Người đâu phải máy mà máy cũng đâu phải là vĩnh cửu,hết năng lượng thì phải nạp tiếp chứ.Có điều là sau khi "thả"chút thì lại gắng mà đứng lên
      Mình không hiểu gì về âm nhạc không phân biệt được bolero vói các dòng nhạc khác như nhạc đồng quê,nhạc blue v.v. có điều là mình vẫn thích nghe những bản nhạc êm dịu.Không nhớ là từ thuở nào mình thich một ca khúc mà bây giờ chỉ nhớ có 1 câu không đầy đủ "Chaque soir........ je viens chantant sous fenetre si.si.si Sera que une serenade sans espoir..." Ấy các ca khúc Pháp thường hay có diệu nhạc serande ây.Có phải đó cũng là dòng bolero không!.

      Delete
    3. Một tính cách lạ kì của người mình ngày nay là thích chen lấn ,không phải là sợ hết hàng như thời bao cấp ,không sợ thiế vé xe,tàu mà cũng không phải vì thời gian quá gấp nhưng không muốn xếp hàng,không muốn sau người khác.Xe Bus đang rộng chỗ,chỉ 3-4 người củng lên xe một lúc thế mà vẫn chen lấn.
      Ờ còn nữa hình như con người mình bây giờ luôn có cái gì ức chế nên hở ra 1 chút là cáu gắt,"khùng".Ai có được chút quyền lực gì thì ra sức phát huy cho người biết là ta..ta. ta
      Một anh gác cổng cũng có quyền nạt nộ,một chị văn thư cũng nghễnh mặt cong cớn với cả người đáng tuổi ông nội,bà ngoại.Hình như họ muốn thể hiện cái tôi quyền lực tí tẹo để bù cho bao nhiêu làn phải chịu cái quyền thế của người khác diễn ra hàng ngày.Ôi ai tạo ra cái tâm lý khốn nạn ấy

      Delete
    4. - Thưa, em không rành lắm các thể loại nhạc. Nhưng em nghĩ, xét về giai điệu: êm dịu, chầm chậm, nhè nhẹ... thì có lẽ serenade và boléro có điểm chung ạ.

      - Không biết có phải đây là bài hát anh nhắc không ạ: http://www.youtube.com/watch?v=cb5EKEGKsR0

      - "Ôi ai tạo ra cái tâm lý khốn nạn ấy": Thưa, câu này có lẽ là câu hỏi lớn, không lời đáp ạ :p

      Delete

Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp

 
;