Friday, November 30, 2012

Cô là mẹ...

Có lần tôi đọc được trên blog một cô bạn kể, cháu bạn học lớp 1, bé bị ngọng, thường xuyên bị cô giáo phạt và nhại lại khi phát âm không đúng. Bây giờ bé rất sợ phải đi học.

Vài người bạn của bạn tôi còm, bảo "đổi lớp cho bé", "đưa chuyện này lên báo"... chưa kể vài cái còm tiêu cực khác... [Tôi nghĩ đây không phải là cách giải quyết]

Tôi lại nghĩ, sao cô giáo lại thế, việc bị ngọng và phát âm không đúng, đâu phải lỗi do cháu bé. Có thể do thói quen lúc còn bé, gia đình không chú ý chỉnh sửa, giờ cần thời gian để giúp bé là được. Lại nữa, có thể do cấu trúc lưỡi của cháu bé, có thể cần hỗ trợ từ y khoa... Còn vài khả năng khác... Nhưng tóm lại, việc không phát âm đúng một vài từ hoàn toàn không phải do cháu bé.

Gần đây đi loanh quanh đọc blog vài nơi, tôi thấy có người lên blog kể cho bạn bè nghe những câu nói ngây ngô của học trò, rồi cười cợt, giễu nhại. Tôi chợt liên tưởng đến chuyện hàng năm cứ sau mỗi cuộc thi, người ta lại đưa lên các phương tiện công cộng những bài viết, những câu văn ngờ nghệch của học trò và biến đó thành chuyện cười và giễu cợt.

Tôi cứ tự hỏi, những việc ấy có mang tính giáo dục không? Những nhà giáo, những người đã đưa ra và cả những người đang cười cợt nghĩ sao về "cái sản phẩm" mà chính họ đã tạo ra? Những giáo viên ấy đã nghĩ gì khi tổn thương những đứa học trò của mình.

Tôi nghĩ, làm tổn thương một ai đó là một tội. Làm tổn thương trẻ em không chỉ đơn thuần là tội nữa mà là tội ác!

30.11.2012

No comments:

Post a Comment

Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp

 
;