Tuesday, February 23, 2021

Đường trail

Hôm nay trời có chút nắng, nên tôi tranh thủ đi dạo. Mấy ngay liên tiếp tuyết rơi nhiều, đường dơ kinh khủng, vài nơi tuyết đóng thành băng lởm chởm. Vài nơi tuyết tan, nước đọng thành từng vũng. Đất cát bám vào tuyết đen xì. Dọc đường tôi đi, người ta cào tuyết rồi đắp thành từng đống trước sân nhà. Những đống tuyết cao quá đầu gối, có những đoạn tôi đi như đi giữa 2 tường băng.

Công viên cách nhà tầm 20-30' đi bộ. Những hôm không có tuyết, tôi mang giày sneaker, đi băng băng, thoải mái. Những hôm tuyết còn, như hôm nay, phải mang giày đi tuyết, nên đi chậm vì sợ băng trơn, và cũng do giày đi tuyết cổ cao, lại nặng nên mệt và mỏi chân hơn bình thường.

Phía trong công viên có đường trail rẽ ra nhiều nhánh. Nhánh tôi vẫn thường tản bộ, dài tít thò lò, dẫn ra một con đường (lớn) khác, dọc đường có thêm vài nhánh rẽ khác nữa mà tôi chưa dám đi. Có hôm tôi đi dạo loanh quanh trong đấy hơn cả tiếng đồng hồ, ấy là tôi chỉ đi một con đường thẳng, không rẽ dọc ngang.

Hôm nay, thay vì rẽ trái qua đường trail thường ngày vẫn đi, tôi rẽ phải. Đi từ phía này, tôi phải đi dốc lên nhiều hơn. Nhánh bên đây cũng ít người đi hơn, có thể do đường ngắn, không cách xa đường cái lắm, lại cũng không có nhiều đoạn sông.

Trời lạnh nhưng người dân đi dạo vẫn nhiều. Dường như có mỗi mình tôi là đi một mình, còn thì họ đi thành từng cặp cụ ông-cụ bà, hai anh trai, hai chị gái, cặp tình nhân, hoặc đi thành nhóm nhỏ, cặp vợ chồng đẩy xe em bé, 2 mẹ con, 2 vợ chồng cùng một hoặc vài đứa bé, có người dẫn theo chú cún cưng… Nhưng tất cả đều có 1 điểm chung là họ đi chậm rãi, khoan thai, vừa đi vừa nói chuyện, đúng nghĩa đi dạo. Tôi nhớ đến những lần đi dạo trong công viên ở Việt Nam, Sài Gòn lẫn Hà Nội, lẫn vài nơi khác, người ta đi cứ hùng hục, huỳnh huỵch.

Tôi đi lang thang vào sâu bên trong, ở đấy có một khoảng cây thưa, người ta treo những chiếc bình nước cũ được ai đó cắt những ô nhỏ, làm máng đựng thức ăn cho chim. Thức ăn đầy trong máng, tôi thấy vài cặp tình nhân mang theo túi hạt thả vào thêm. Tôi chợt nhớ bầy chim sẻ ở nhà, mỗi buổi sáng thường xà xuống ăn bánh mì và gạo tôi thả trước sân. Tôi đi vắng cả năm, không biết bọn chúng có còn xà xuống kiếm ăn và rượt đuổi nhau nữa hay không.

Ừ, nhanh thật, mới đó mà đã 1 năm xa nhà không định trước.

Chủ Nhật, 21.02.2021



2 comments:



  1. Lời đầu .
    PS có lời xin lỗi vì đã nhầm Ngọc Hạnh là Nam giới !

    PS nay mới biết NH đang sống tại nước ngoài , nên dc đọc một áng văn rất hay từ xứ lạnh tuyết băng .
    Hy vọng sẽ còn dc ghé nơi này để thưởng thức tiếp những câu chuyện nước ngoài như một nhịp cầu thương mến giữa cách xa nghìn trùng .

    Thương chúc NH và gia đình một Mùa Xuân tươi thắm và Như Ý !

    ReplyDelete
    Replies
    1. Hì. Dạ thưa không có chi anh ạ. H. không để hình avatar nên anh không xác định được giới tính cũng đúng thôi ạ :)

      Dạ, H. là người Việt Nam chính tông :) , chỉ bị kẹt lại ở nước ngoài do Covid. Một năm kẹt lại ở xứ lạ, nên có nhiều trải nghiệm, H. viết lại để ghi nhớ

      Delete

Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp

 
;