Buổi sáng, tôi ngồi bên ban-công chờ mặt trời mọc. Cái app dự báo thời tiết trong điện thoại dự đoán 5:20 mặt trời sẽ lên. Trước mặt là 1 khoảng trời rộng, biển và đường chân trời ở xa xa. Cũng chẳng biết mặt trời sẽ nhô lên từ mé nào, trái hay phải. Tôi ngồi lặng im, ngắm trời mây, nhìn những cánh chim bé xíu xẹt qua xẹt lại ngang bầu trời, tự mình chơi trò đoán xem mặt trời sẽ mọc bên trái hay phải, mặc dù có thể mở app La bàn để biết được đâu là hướng đông, đâu là hướng tây. Không gian tương đối yên tĩnh. Lâu lâu, từ mé bờ biển vọng lại vài tiếng nói cười, cùng với tiếng gà gáy sáng, tiếng chim chiu chít. Trong đầu chợt nghĩ, nếu phải viết 1 đoạn văn để tả khoảnh khắc này, thì chắc sẽ không mở đầu bằng "lâu rồi mới thức dậy sớm ngắm mặt trời như thế này" mà phải là "lâu rồi mới ngồi an tĩnh, không phải bận lòng với những cú điện thoại, email, deadline" ... Bởi vốn sáng nào cũng dậy từ sớm, chỉ là không thể ngắm mặt trời vì xung quanh chen chúc nhà cao tầng không còn chỗ cho khoảng không. Bởi bộ não lúc nào cũng loay hoay với những việc cần làm trong ngày, những chuyện phải giải quyết... Chợt nghĩ đến cụm từ "thời-không gặp nhau", Khoảnh khắc này, vốn là thời gian và không gian gặp nhau vậy!
Wednesday, July 17, 2024
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp