Thỉnh thoảng gõ comment cho blog.
Máy gửi tôi một thông báo yêu cầu:
"Bạn hãy gõ vào ô một con số,
chứng minh rằng bạn không phải rô-bô".
Thốt nhiên tôi giật mình bạn ạ.
Bởi hóa ra cái đặc tính con người,
của ai đó chỉ ngang bằng con số.
Do một-thứ-vô-hồn xác thực. Người ơi!
10/9/2014
Wednesday, September 10, 2014
Wednesday, September 3, 2014
Quán cà phê cuối phố
Quán cà phê cuối phố
Những hạt mưa vương ô cửa
ngập ngừng
Cô ca sĩ hát bài ca buồn quá
Có tình yêu và những nỗi đợi chờ
Chiếc bàn cũ, nơi góc phòng, vắng khách
Cặp tình nhân thôi không thấy hẹn hò
Cô chủ quán nghiêng đầu bên trang sách
Nghĩ điều chi mà có tiếng sụt sùi
Ai đang hát theo lời ca trong máy
Giọng phiêu trầm như tâm sự đời riêng
Đêm đặc quánh và nỗi buồn đặc quánh
Ngọn đèn vàng soi bóng chiếc
nghiêng nghiêng
1/9/2014
Những hạt mưa vương ô cửa
ngập ngừng
Cô ca sĩ hát bài ca buồn quá
Có tình yêu và những nỗi đợi chờ
Chiếc bàn cũ, nơi góc phòng, vắng khách
Cặp tình nhân thôi không thấy hẹn hò
Cô chủ quán nghiêng đầu bên trang sách
Nghĩ điều chi mà có tiếng sụt sùi
Ai đang hát theo lời ca trong máy
Giọng phiêu trầm như tâm sự đời riêng
Đêm đặc quánh và nỗi buồn đặc quánh
Ngọn đèn vàng soi bóng chiếc
nghiêng nghiêng
1/9/2014
Subscribe to:
Posts (Atom)

