Monday, September 28, 2015

Chuyện ở Sài Gòn

1. Bữa đi công chuyện, lên xe nói với chú taxi: Chú cho con đến đường Y.

Chú taxi hỏi: Con biết đường đến đó không?

- Dạ không!

- Con có xài sì mạc phôn không?

- Dạ có

- Chú có 2 hướng đi. Con lên in-tẹc-net lên cái bản đồ, coi đường nào ngắn và nhanh, mình đi đường đó cho con đỡ tốn tiền!

2. Bữa đi cà phê. Đẩy cửa vô nhìn dáo dác, em quản lý cười như quen từ muôn kiếp trước, hỏi: Chị đi mấy người vậy chị?

- Có mỗi mình chị à. Em có góc nào cho chị ngồi làm việc.

Ẻm cười: Một người hay nhiều người cũng không sao. Chị muốn ngồi đâu cũng được. Chị cứ tụ nhiên!

Ngồi gõ máy làm việc một lúc, có em phục vụ rón rén mang dĩa bánh crêpe ra, rụt rè nói: "Chị ơi, món này mấy đứa em làm ăn chơi, em mời chị ăn với tụi em cho vui"

3.  Bữa trời mưa, vô tình lọt vô đoạn đường đang ngập nước. Mưa lớn, nhắm không cách gì ra khỏi đám kẹt xe mà nước đang ngập lênh láng, nên tấp xe lên lề. Ngay đó là điểm giữ xe của một quán cà phê. Em giữ xe đứng bên lề thấy mình lần chần, bảo: Chị để xe vô đi chị.

Mình ngập ngừng: Chị chỉ trú mưa thôi chứ không vào uống cà phê, vậy có được không?

Ẻm cười: Chị cứ để xe đi, trời mưa thế này đâu ai đi uống cà phê.

Nói rồi ẻm dẹp xe gọn cho mình có chỗ để xe.

Mình đứng đó 1 hồi, thấy ẻm đứng bên lề, thỉnh thoảng nhắc người đi đường “chỗ này có cái ổ gà đừng chạy xe vô”. Quay qua mình ẻm phân bua: “Chỗ này có cái ổ nhỏ đó chị, giờ nước ngập đâu có thấy được, chạy vô là sụp lỗ té ướt”

4. Vậy đó. Mình đi đường thỉnh thoảng dừng đèn vàng, đèn đỏ hoặc chạy xe chậm nhường đường hay bị người phía sau xấn lên la mắng, có khi chửi bậy. Có nhiều chuyện bực mình nhưng không thể ghét Sài Gòn được!


27.09.2015

Sunday, August 23, 2015

Cuộc chiến Pixels

Adam Sandler tiếp tục bổ sung vào loạt chủ đề “cho tôi xin 1 vé về tuổi thơ” với bộ phim mới nhất Pixels – Đại chiến Pixels.

Phim nhắc người xem nhớ lại (nếu ai đủ già để có thể nhớ :) ) những trò chơi 8-bit một thời phổ biến như: Pacman (hay thường gọi là game ăn đậu), Teltris, Bắn Vịt, Snake, Kingkong ném chuối, Dojo of death...

Pixels mở đầu bằng cuộc thi “Vô địch game thùng” ở Mỹ vào năm 1982. Những trận đấu trong cuộc thi được quay lại và được NASA gửi lên vũ trụ như một dữ liệu giới thiệu về nên văn minh nhân loại (vụ này làm nhớ đến dự án gửi đĩa chứa dữ liệu hình ảnh, âm thanh... ra ngoài vũ trụ Voyager Golden Records do NASA tiến hành vào năm 1977 nè). Ngờ đâu, những người ngoài hành tinh khi nhận được đĩa dữ liệu mang thông điệp làm quen, kết bạn hòa bình, lại cho rằng đây là lời tuyên bố chiến tranh, cho nên... 30 năm sau họ bắt đầu tấn công trái đất bằng một binh đoàn gồm những sinh vật được tạo hình dựa theo nguyên mẫu các nhân vật trong game. Lời thách đấu được họ đưa ra là: nếu người trái đất mất 3 mạng trong cuộc đấu (game), họ sẽ san bằng trái đất.

Tổng thống Mỹ (Kevin James đóng, anh này gần đây hay đóng cặp với Adam Sandler, có thể kể như “Grow ups”, “I now pronounce you Chuck & Larry”, nhưng nhớ nhất anh này trong phim “Hitch” đóng chung với Will Smith) - vốn cũng là một game thủ (nhưng không phải người chơi giỏi hihi) - nhận ra tiếng nhạc game trong đoạn clip thách đấu của người ngoài hành tinh, đã cầu cứu bạn thân của mình - cựu á-thủ vô địch game thùng, trùm game Pacman - Sam Brenner (Adam Sandler, anh này thì khỏi nhắc cũng nhớ vì quá nổi tiếng hen), cùng những game thủ đã từng tham dự cuộc thi đấu năm xưa nhờ giúp huấn luyện đội SEAL và hợp sức... phá game.

“Biệt đội game thùng” được thành lập, bao gồm gã lùn vô địch (nhờ xài mã cheat hehe) Eddi Plant, nickname tự đặt "Fireblaster” (Peter Dinklage đóng, anh này đóng vai ông tiến sĩ tên gì quên mất rồi trong phim Xmen – Days of Future Past); anh chàng game thủ lập dị - nghiện game đến đỗi hoang tưởng đem lòng yêu luôn nhân vật Lady Lisa trong game - Ludlow (Josh Gad, anh này không biết đã đóng phim gì, nhưng là người lồng tiếng cho nhân vật Olaf trong phim Frozen); và dĩ nhiên không thể thiếu Sam Brenner, cùng cô nàng Trung tá Lầu Trắng Violet (Michelle Monaghan, cô này vừa mới góp mặt trong phim “The best of me” vai Amanda, nhớ đến vì tui là fan ruột (nghĩa là xem hết, đọc hết) phim-truyện của Nicholas Sparks, mặc dù tui không thích phim-truyện này lắm. Với lại, nhìn cô này hao hao nhắc nhớ Diane Lane trong phim “Nights in Rodanthe” cũng là phim chuyển thể từ truyện cùng tên của Nicholas Sparks... hehe... đã nói tôi là fan ruột mừ). À, quay lại phim Pixels, “Biệt đội game thùng” bằng kinh nghiệm chơi game lão luyện đã chiến thắng người ngoài hành tinh giải cứu thế giới.

Cốt chuyện đơn giản vậy thôi. Cũng có đua xe, chiến tranh bắn súng, sập nhà. Nhưng những màn lái xe rượt đuổi chỉ là muỗi nếu ai đó lỡ mang ra so sánh với Fast&Furious. Bắn súng, tia lazer đàng hoàng nha, nhưng hệt như game station, hoàn toàn không hề có cảnh máu me chết chóc. Vậy mà không hiểu sao, phim lại dán mác PG-13, chắc là do hạn chế cổ vũ trẻ em chơi game hehehe...

Phim hài, giải trí nhẹ nhàng đúng phong cách Adam Sandler, nghĩa là vừa ôm bịch bắp bự chảng, vừa bốc bỏ miệng nhai nhóp nhép, vừa xem, thỉnh thoảng cười hì hì trước những lời thoại hoặc những cảnh nhảm bà cố (Bữa đi xem cũng vui, có một bạn khán giả nữ phấn khích cười vang vang cả rạp, mọi người ngưng cười rồi lại phải cười tiếp vì bạn cười quá to, lặp lại lời thoại quá lớn :) )

Nhưng nhìn chung phim có phần hơi nhạt, nội dung như đã nói ở đoạn trên, đơn giản, cảm giác giống như cảm giác khi người lớn chơi game cộng trừ nhân chia của con nít, không cần chú ý cũng thắng, hay cũng biết hết được bước đi kế tiếp là gì, có con gì hay chướng ngại vật gì nhảy ra.... Adam Sandler, có lẽ sau phim này lại tiếp tục rớt điểm. Và không hề tin được đây cũng là đạo diễn Chris Columbus của mấy tập phim Harry Potter. Nếu cho điểm, thì có lẽ chỉ cho phim này 6 điểm.

À, Phim có sự góp mặt của Serena Williams, đóng vai của chính cổ. Nghe xung quanh, có tiếng thì thào hỏi nhau: "Bà này là ai mà xấu đau vậy". Nghe mà đau lòng cho tay vợt tennis hàng đầu thế giới!

21.08.2015


 
;