Wednesday, October 3, 2018

Điều Con Ước....

Ngày còn Mẹ... Mỗi tối con đi làm về trễ, Mẹ ra mở cửa và thường hỏi con: "Sao hôm nay về trễ vậy? Đi làm hay là đi chơi?". Con khi ấy hay làu bàu, dấm dẳn trả lời: "Con đi làm chứ con có thời gian đâu mà Mẹ nói con đi chơi". Rồi con ngoe nguẩy bỏ lên phòng để mặc Mẹ lui cui đóng cửa.

Ngày con Mẹ... Mỗi lần con ở lại cơ quan làm việc trễ. Mẹ đều gọi điện thoại hỏi con ăn cơm chưa, bảo con đi kiếm gì đó ăn rồi làm việc tiếp. Mẹ sợ bao tử con bị đau trở lại. Vậy mà... Mỗi lần nhận điện thoại của Mẹ, con thường khó chịu: "Con biết rồi. Con đang bận làm việc. Tí xong việc con gọi về cho Mẹ". Và thường thì hiếm khi nào con gọi về cho Mẹ.

Bây giờ, mỗi lần ở lại cơ quan trễ, con những mong nhìn thấy số điện thoại nhà mình hiện lên trên màn hình điện thoại. Con ước được nghe tiếng Mẹ gọi con về ăn cơm, nhắc con làm nhanh về nhà sớm Mẹ chờ.

Bây giờ, mỗi lần con đi làm về trễ, con ước được Mẹ ra mở cửa. Mẹ có la con đi chơi cũng được, có mắng oan con cũng được. Con sẽ giả đò than mệt, than đói bụng để được nhìn dáng Mẹ lăng xăng bên bếp, nghe tiếng Mẹ càu nhàu: "Lớn rồi cũng không biết tự lo".

Chiều... con ngồi làm việc. Ngoài trời mưa lớn. Con không dám nhìn ra ngoài cửa sổ. Con sợ mình sẽ khóc vì nhớ Mẹ. Những ngày mưa như thế, Mẹ hay gọi điện thoại kiểm tra xem con có mang áo mưa không, dặn dò con chạy xe cẩn thận, biểu con về sớm kẻo nước ngập đi về khó khăn...

Hôm nay con chợt nhận ra, những người bạn giờ đây gặp con không còn hỏi con "khỏe không?" nữa, mà bọn nó hỏi con "ổn không?". Ngày Mẹ mất, con biết con sẽ chẳng bao giờ ổn....

2.10.2018


Saturday, September 8, 2018

Nhớ Hà Nội Mùa Thu....

Bạn chở tôi qua hàng loạt các con phố ở Hà Nội. Nắng rát. Cái nóng khiến người luôn cảm thấy rin rít. Những người Hà Nội tôi gặp đều chép miệng lầu bầu “Thu rồi mà trời lại còn nóng như thế này”. Cái chữ “thế này” được nhấn mạnh đủ để tôi nhận ra cái sự “không thể chấp nhận” được của thời tiết đang ở mức khá bức bối.

Chúng tôi đi vào những con ngõ nhỏ, những cái ngách hẹp, dây điện, dây phơi quần áo giăng mắc dọc ngang. Ngang qua những cái bếp nghi ngút khói, phủ đầy mùi thức ăn. Ghé vào những căn hộ diện tích khiêm tốn, được tận dụng tối đa cho nhu cầu sinh hoạt, ăn ở.

Giữa những trao đổi về công việc, về bạn bè, về cuộc sống, Bạn hỏi tôi “Chị thấy Hà Nội gần đây như thế nào?”. 

Gần 20 năm trước, Hà Nội với tôi là gì đó rất thanh bình, rất trong lành với những hàng cây cổ thụ rủ lá xanh, những con phố nhỏ không ken kịt những xe là xe và không đầy những bụi bặm như “thế này”. Tôi nhớ những buổi chiều rỗi việc, tôi lang thang quanh quẩn ở Hồ Gươm, ghé xem những cụ ông ngồi chơi cờ tướng, đứng ngắm những cụ bà bách bộ chầm chậm, cảm thấy những vướng bận, lo toan dường như ở đâu đó thật xa. Tôi nhớ buổi tối, đứng nhấm nháp kem Tràng Tiền, ngắm nhìn phố xá, bạn thả vào tay tôi vốc hoa ngọc lan, cái hương hoa dịu nhẹ, mà dai dẳng. Cái dai dẳng đi suốt ký ức với nỗi nhớ Hà Nội thỉnh thoảng dậy lên bâng quơ.

Hà Nội thay đổi nhanh, mỗi lần tôi ra lại thấy thêm một vài ngôi nhà cao tầng mới mọc. Tôi khó nhọc len lỏi qua dòng xe cộ xuôi ngược, chẳng chiếc xe nào chịu nhường đường cho người đi bộ. Bụi đường và khói xe không thua kém Sài Gòn.

Người Hà Nội thay đổi nhiều. Kể cũng đã lâu, những người tôi gặp và nói chuyện đã thôi không hỏi tôi – với nhiều cung bậc cảm xúc – một câu hỏi: “Chị/em/cháu trong thành phố ra à?”. Kể cũng đã lâu, những thực khách tình cờ ngồi gần đã thôi không ngoái lại nhìn tôi – với ánh mắt không mấy thân thiện như ta vẫn hay ngoái nhìn những người không giống mình tẹo nào – khi tôi cất giọng miền Nam đặc sệt gọi món ăn.

Gần đây tôi cũng đã thôi không kè kè bên mình cái bản đồ -  mục đích không dùng để tìm đường, mà chỉ dùng để đôi co với taxi. Tôi cũng đã thôi, mỗi lần lên taxi, lặp tới lặp lui một yêu cầu: “Anh vui lòng chỉnh âm thanh tổng đài nhỏ lại”. Ngày trước, lên taxi, tôi chỉ nghe thuần một loại âm thanh như quát tháo nhau phát ra từ tổng đài. Giờ lên taxi, tôi nghe nhạc, phần nhiều là nhạc tiền chiến. Chỉ một vài lần hiếm hoi, tôi được nghe vài bài về mùa thu giọng Hồng Nhung, Mỹ Linh. Một lần tôi ngồi hát theo tiếng nhạc đỏ, anh tài xế xem ra chừng ngạc nhiên hỏi: "Chị cũng biết bài này nữa à?". Tôi khẽ cười: "Biết chứ!". Dường như trong mắt người Hà Nội, người Sài Gòn chỉ biết đến nhạc vàng!

Hà Nội gần đây thế nào ư?

Chỉ biết giữa tiếng nhạc thể dục xập xình phát ra từ chiếc máy cassette, tôi lại nhớ cái tĩnh lặng sương giăng một góc Hồ Gươm.


 
;