Hôm qua cầm tấm thiệp
Ai đó quên trên bàn
Nhận ra ngày đã hết
Năm cũ cũng gần tàn
(Và nhớ thêm vài việc)
Kể cũng lâu lắm rồi
Mình thôi không viết thư
Đến những dòng thăm hỏi
Cũng đã là xa xôi
Tay mình giờ đã cứng
Chữ viết không thẳng hàng
Nhiều khi lòng ngổn ngang
Tình người mông lung quá!
Bạn bè giờ xa cách
Chuyện trò giờ đã xưa
Vài dòng tin nhắn vội
Lâu rồi cũng nhạt thưa
Mình cậy vào facebook
Nối kết thêm bạn bè
Cứ ngỡ là hạnh phúc
Hóa ra đầy cô đơn
Đôi lần mình thầm ước
(Dẫu cho ngày xám xịt)
Mình nhận được lá thư
Vài lời thôi cũng được
Cũng đủ làm mình vui
Hôm qua cầm tấm thiệp
Ai đó đặt trên bàn
Lời chúc in cẩn thận
Mình lại buồn... Lạ ghê!
24.12.2018
Monday, December 24, 2018
Thursday, October 18, 2018
Hoang Mạc
Chúng ta, chắc hẳn, đôi lần thốt lên câu cảm thán
"Giá khi buồn có ai đó cạnh bên"
Cái mong ước nhỏ nhoi hóa ra là ảo tưởng
Bởi có những nỗi buồn không thể tỏ cùng ai
Ngày hai bốn tiếng với chúng ta là quá ngắn
Nên không thể dành cho những việc chẳng liên quan
Ai cũng có một đời riêng cần lo lắng
Không thể bận tâm người bằng câu chuyện của ta
Nên có những chuyến tàu suốt cuộc hành trình không có khách
Có những khu vườn không một dấu chân qua
Có những bông hoa tự tỏa hương rồi héo úa
Có những cuộc đời mãi cứ vẫn song song
24.02.2013
"Giá khi buồn có ai đó cạnh bên"
Cái mong ước nhỏ nhoi hóa ra là ảo tưởng
Bởi có những nỗi buồn không thể tỏ cùng ai
Ngày hai bốn tiếng với chúng ta là quá ngắn
Nên không thể dành cho những việc chẳng liên quan
Ai cũng có một đời riêng cần lo lắng
Không thể bận tâm người bằng câu chuyện của ta
Nên có những chuyến tàu suốt cuộc hành trình không có khách
Có những khu vườn không một dấu chân qua
Có những bông hoa tự tỏa hương rồi héo úa
Có những cuộc đời mãi cứ vẫn song song
24.02.2013
Subscribe to:
Posts (Atom)