Thursday, January 27, 2022

Mỗi Khoảnh Khắc Đều Là Mãi Mãi

Từ phòng tôi bước ra có một hành lang ngắn. Dọc theo tường hành lang có một kệ sách. Chỗ ấy trước đây là một khung cửa sổ. Khi nhà bên cạnh xây lên, cửa sổ cũng bị bít lại. Tôi đặt vào lỗ trống đấy một cái khung gỗ để chứa sách. Nhà tôi có vài khung chứa sách kiểu như vậy.

Thỉnh thoảng có những buổi sáng thư thả, không phải hối hả vác ba lô chạy đi làm, tôi thường thò tay lấy một quyển sách bất kỳ trên kệ, giở ngẫu nhiên một trang ra đọc. Rồi đặt sách lại trên kệ, cũng có khi tôi nhét quyển sách vào ba lô để lúc nào đó trong ngày rảnh thì đọc tiếp. Sáng nay, tôi tình cờ rút quyển Nơi tình yêu ngang qua, lật đại một trang...

"Ở nơi gió đi qua hoa đã nở.
Nơi từng vương nắng trái kết chùm
Một chút gió
Một vạt nắng
Năm tháng đã đi qua
Không gì là vô ích"




Tuesday, January 18, 2022

Linh Tinh (4)

Bạn nhắn, hôm nay có bão tuyết. Rồi gửi cho mấy tấm hình đo độ dày của tuyết, đâu khoảng 50-60cm. Quào!

Đọc báo mạng, thấy đăng ảnh (kèm clip) ông Thủ Hiến Ontario lái xe đi vòng thành phố để chở/hỗ trợ những người đang bị kẹt ngoài đường (về nhà). Bên cạnh một số rất ít comments ủng hộ, hoặc khen ngợi hành động của ông, phần lớn là comments chỉ trích việc ông không đeo khẩu trang khi chụp hình, việc ông vừa lái xe vừa vẫy tay chào người quay phim trong clip.... hoặc chê bai "PR thái quá" v.v... 

Nghĩ vu vơ, đại loại, nhiều khi ai đó có tâm làm việc tốt, nhưng nếu đã bị ghét rồi thì cho dẫu việc tốt kia cao như núi, cũng bị xem như hạt bụi. Rồi lại tự hỏi, người ta đọc gì và thấy gì ở mỗi mẫu tin trên báo?

(Ảnh ngày tuyết rơi nặng hạt trên đại lộ Balsam của William Kurelek, năm 1972)



 
;