Sunday, May 22, 2022

Đường Xa Lan Man

Mỗi ngày chạy xe đi làm. Chạy theo luồng xe, cứ thế mà đi suốt 45-50'. Đôi khi không nghĩ mình đi xa (theo nghĩa đen) đến thế. Những địa danh như Thủ Thiêm, Cát Lái, Hàng Xanh... một thời nghe xa tít tắp, giờ thì chạy tới lui mỗi ngày.

Chẳng biết là do chạy riết rồi quen đường nên không thấy xa nữa. Nhiều hôm chạy theo quán tính, đến cơ quan rồi ngồi nghĩ lại cũng không nhớ vừa mới rồi đã chạy thế nào và đã thấy gì dọc hai bên đường.

Cũng có thể đường xá giờ mở rộng, phát triển nên thời gian để đi từ điểm này đến điểm kia ngắn lại. Mấy hôm trước, trên đường đi Đà Lạt, trên xe vài bạn nhắc lại chuyện ngày xưa đi Đà Lạt phải mất cả ngày mới đến nơi. Giờ, buổi tối bạn bắt chuyến xe Phương Trang 9g tối, lên xe ngủ 1 giấc, tờ mờ sáng thức dậy, bạn đã thấy xe đổ dốc đèo Prenn, và Đà Lạt ở ngay trước mắt. 

Cũng không biết có phải khi mình càng lớn, cái cảm giác về khoảng cách càng gần. Như hồi nhỏ, đi từ nhà đến trường thấy xa ghê, giờ chạy ù 1 cái là đến, thỉnh thoảng tự hỏi: 'ủa nhớ hồi đó đi học xa lắm mà ta'.

Khoảng cách xa hay gần, xem ra mang nhiều cảm tính. Cũng như có những người tuy ở gần bên mà thấy xa dịu vợi. Có những người ở xa tít mù mà ngỡ như ở kề bên! 

Monday, May 9, 2022

Vẩn Vơ Về Những Cái Mới

Trên đường đi làm, tôi thường ngang qua một cái công viên. Nhiều năm trước, khuôn viên công viên cây cối um tùm. Mặc dù đầy mảng xanh mát mẻ, nhưng lại ít ai vào. Công viên, không treo bảng, nhưng được nhiều người biết đến như là chốn an toàn của hút chích và mại dâm.

Mới gần đây người ta cải tạo lại công viên. Một số cây cổ thụ bị bứng đi. Mặt cỏ được đào xới lên và lát gạch. Dạo đội thi công bắt đầu đào đất, chặt cây, cư dân mạng lẫn ngoài đời phê phán quá trời. Nào là phá mất mảng xanh, nào là công viên trên thế giới đầy cây xanh, công viên ở đây toàn bê tông, nào là phá mất điểm vui chơi (cho dù ai cũng biết chẳng ai vào công viên vui chơi, ngoại trừ mấy con nghiện) v.v...

Từ ngày cải tạo xong, buổi sáng, trưa, chiều, tối từng nhóm trẻ, già, sồn sồn tập thể dục, đi bộ, chơi cầu lông, thiếu niên chơi ván trượt, trẻ em lướt patin. Mấy nhóm thanh niên ngồi ôm đàn guitar hát hò. Vài cặp yêu nhau ngồi châu đầu tâm tình, trò chuyện... Thỉnh thoảng vào cuối tuần, hoặc dịp lễ lạc, hội hè gì đó, chính quyền tổ chức sân khấu biểu diễn ca nhạc, văn nghệ, múa lân... Mới đây, ở một góc nhỏ công viên, người ta cho thấy xây thêm phòng đọc sách. Công viên giờ về đúng nghĩa của công viên. Tệ nạn cũng không còn chỗ dung túng.

Tuần rồi, khi đứng chụp hình trên cầu Thủ Thiêm 2, tôi chợt nhớ đến câu chuyện về hàng cây cổ thụ trên đường Tôn Đức Thắng mấy năm về trước. Mới đây thôi, trên fb, nhiều người còn đặt 2 tấm hình - hình chiếc cầu mới và hình hàng cây cổ thụ trước đây - cạnh nhau. 

Tôi len lỏi giữa dòng xe nườm nượp, nhộn nhịp ở 2 đầu cầu. Ngang qua công viên bến Bạch Đằng, thấy người dân ngồi hóng gió, đi bộ thể dục... Vẩn vơ nghĩ, muốn phát triển, đổi mới, đi lên, đôi khi (hay bao giờ cũng thế?) cũng cần có những hy sinh, cần thiết có sự chia tay (hay bỏ đi) những điều đã cũ. Cuộc sống cũng cần có những thay đổi. Ký ức, kỷ niệm từ đấy mà sinh ra.

Nói thế, chứ hôm trước ở Đà Lạt, vẫn nhớ những hàng thông và cái không khí thoáng đãng ngày xưa!






 
;