Thursday, October 30, 2014

Người tốt tìm đâu

 
1. Bạn lâu lâu chép miệng “Thời nay không biết tìm người tốt nơi đâu?” mỗi khi báo chí đăng gì đó về tình hình xã hội. Tôi, đôi khi cũng có vài suy nghĩ phản biện giả dụ như “gặp chuyện bất bình giữa đường có dám can thiệp không?”, “gặp cướp giật có dám đuổi theo giúp người bị nạn không? ...”. Câu trả lời phần nhiều là “không”. Thế nên tôi trộm nghĩ, có thể bạn (hay cả tôi nữa) đã bi quan hóa vấn đề, khi đòi hỏi quá nhiều ở những người xa lạ, không quen thuộc, máu mủ những việc to tát mà ngay cả đến bản thân ta còn chưa hoặc không dám làm.

2. Tôi chạy xe ngoài đường thỉnh thoảng thấy có người chạy theo kêu người chạy trước “anh/chị ơi gạt chống xe” hoặc lâu lâu có người chạy ngang gọi “em/chị ơi coi chừng rớt tiền” hay “dây kéo balô còn hở kéo lại kẻo rớt đồ”, gọi xong họ phóng đi không kịp cho người được nhắn, nói với theo lời cảm ơn. Tôi đôi khi nhận được những sự giúp đỡ nho nhỏ đó. Mỗi lần như thế chợt kêu thầm “may quá, có người tốt báo, chứ nếu không thế này.. thế nọ...”

3. Có cô bé phụ bán hàng cho gia đình tôi, một hôm trước khi về hỏi xin tôi một cái túi ny-lon. Tôi hỏi “em đựng gì, túi to hay bé” để lựa túi mà đưa cho cô bé. Cô bé đáp: “Chị cho em túi nào cũng được. Em chỉ mang theo để khi có ai cần em cho. Nhiều hôm em đi ngoài đường thấy có chị kia làm rớt con cá, có khi có người làm rơi túi gạo, túi muối mà không có gì để đựng. Lúc đó chỉ cần 1 cái túi thôi là giúp được người ta”.

4. Vậy đó và tôi chợt nhận ra... Người tốt ở đâu ư? Ở xung quanh ta ấy mà!

29.10.2014

Tuesday, October 21, 2014

VÀ KHÔNG CHỈ THƯỢNG ĐẾ THIÊN VỊ PHỤ NỮ

Có vài ngày trong năm, đôi khi chẳng cần biết ngày ấy từ đâu ra, hoặc có ý nghĩa gì, người có tình vẫn tặng quà, chúc mừng, người được tình vui vẻ nhận quà, nhận tình, còn mấy ông bà marketing sính ngoại thì nhún vai, cho giống nước ngoài, kêu: "Hu khe", ý nói ai thèm quan tâm, miễn sao mấy người "sính lễ" (ý chỉ mấy người ưa chúc tụng nhân lễ lạc) nháo nhào chạy mua hàng, mua sản phẩm, cuối tháng doanh thu tăng, cuối năm được thưởng vượt chỉ tiêu là tụi tao tung hô mấy ngày lễ.

Mấy ông đòi bình đẳng giới phàn nàn: "Tại sao mấy bà có lễ còn chúng tui thì không? Nên nhớ chúng tui là 1 nửa còn lại của thế giới, ấy là chưa kể số liệu thống kê gần đây nhất ghi nhận tỷ lệ này hiện nay cứ 1 lẻ 0 trăm 14 (1.014) nam mới có 1 người nữ, nghĩa là tiềm năng tiêu thụ sản phẩm đến từ chúng tui nhiều hơn đến từ các bà. Hà cớ gì chúng tui không có các bà lại có?".

Lẽ dĩ nhiên các ông nói đúng... mỗi 1 điểm là tỷ lệ nam-nữ có thiên 1 tí ti về phía các ông. NHƯNG (mấy ông bà marketing thích nhấn mạnh chữ nhưng cho có vẻ quan trọng), ừ, nhưng, thử hỏi một ngày 24 giờ, mấy ông dành bao nhiêu tiếng để săm soi mái tóc, ngắm nghía bo-đì, chăm sóc từng cái móng tay, móng chân, sợi lông, con mắt... Chưa kể, thử hỏi có bao nhiêu quý ông vật vã, buồn bã vì dáng mình không chuẩn bằng dáng thằng kia, hay mấy ông sẽ nói "thấy cũng tệ mà thôi cũng kệ".

Trong khi đó, nghe mà sốc như con cóc, có đến 97% các bà không hài lòng với cơ thể của mình  (đó là nói cho nhẹ bớt chứ mấy bả nói, tui thấy tui quá mập, quá gầy, dáng tui quá xấu blah...blah....). Chưa hết, khi có 1 bà rón rén, rụt rè thú tội "Tui thấy dáng tui cũng ổn", thì lập tức có chục bà nhảy vô xĩa xói: "Hoy đi nha, cả đời tui chưa thấy ai tự cho là dáng mình ổn cả. Xạo cũng vừa phải thôi". Và cũng từng ấy bà chỉ cần nghe kể lại, đã nguýt hấy, trề môi kêu "Con đó tự tin thấy gớm, tướng thấy ớn mà kêu thấy ổn. Hứ"

Tin tui đi, tui nói có sách mách có chứng, không bịa xíu nào. Đây là kết quả nghiên cứu trên 300 phụ nữ đủ mọi kích cỡ (chiều cao, cân nặng) được tiến hành bởi một giáo sư tiến sĩ tâm lý. Còn một bà tiến sĩ khác, đã như Chu Du ngữa mặt lên trời, đúc kết một chân lý "Nếu ngày mai tỉnh dậy, chị em phụ nữ chợt nhận ra rằng họ yêu cơ thể họ biết bao, thì sẽ có cơ man các ngành công nghiệp, các ngành kinh doanh bị phá sản".

Thành ra, soi một cách cặn kẽ thì thật ra các bà mới là người tiêu thụ các thể loại sản phẩm nhiều hơn các ông gấp bội. Một ví dụ gần gũi cụ thể khác, trong khi các ông sợ sệt, không dám đụng đến son môi hay sơn móng tay thì các bà rất hiên ngang hùng dũng khoe chiến tích uống rượu và phì phèo thuốc lá cho cả thiên hạ biết không gì ngần ngại.

Đó, đó là lý do vì sao Thượng đế nặn ra phụ nữ, còn marketing đẻ ra ngày phụ nữ. Là để họ bán được hàng, và không rơi vào tình cảnh húp cháo chứ gì khác nữa. Cho nên, các anh nam cứ bình tĩnh chờ đó, thế nào cũng có ngày các anh được vinh danh. Bởi với marketing không gì là không thể. In marketing we TRUST! OK! Kakaka... (Một ngày không xa, 2 thương hiệu này sẽ nghĩ ra ngày cho các anh, bên cạnh ngày của cha được tung hô bởi thằng sản phẩm đối đầu. Biết đâu đó là ngày 1/12 chăng!)

20.10.2014
 
;