Thursday, February 11, 2016

Thanh âm ngày Tết


Tôi nằm nướng trên chiếc giường cạnh cửa sổ. Trời se lạnh lại là ngày Tết nên có thể vô tư tự thưởng cho mình một giấc ngủ nướng. Sáng mùng 1, con hẻm thật yên tĩnh, không cả tiếng xe lẫn tiếng người cười nói, chỉ có tiếng của bầy chim sẻ đang ríu rít giữa mấy tán cây.

Nằm suy nghĩ vu vơ, tôi tự đặt cho mình câu đố vui “hãy gọi tên những âm thanh đặc trưng của ngày Tết”. Rồi tự đùa bằng câu trả lời, một cách cố tình mang đầy tính bài bản và tiêu chuẩn số đông: “tiếng trống lân”, “tiếng pháo nổ” theo đúng phong cách hoài cổ.

Bâng khuâng, tôi tự hỏi mình, “Ừ thật ra thì có bao nhiêu âm thanh khiến ta nhớ về ngày Tết?”

Tôi hình dung đến âm thanh của Tết nơi khu chợ gần nhà. Những ngày giáp Tết, không hiểu sao, cũng từng ấy cư dân ngày ngày vẫn đi chợ, mà sao tôi có cảm giác nó đông đúc hơn ngày thường. Tiếng người mua bán cũng náo nhiệt hơn. Dường như ai cũng cố nói, cũng cố rao hàng to hơn. Bên cạnh những tiếng chào mời mua rau cá ngày nào cũng nghe, khoảng 23 tháng chạp, chợ vang vang thêm tiếng rao “Cò bay ngựa chạy đưa ông Táo về trời”. Và khi nghe dọc theo từ đầu ngõ cho đến cuối chợ câu rao hàng có vần điệu vui vui: “Lì xì là lèo xèo, lì xì cho cu Tí, cu Tèo” của anh bán bao lì xì, là tôi biết Tết đã cận kề lắm rồi. Lúc đó cũng là lúc tiếng trống lân vang lên rộn ràng hơn bao giờ hết.

Thật ra, tiếng trống lân đã bắt đầu râm ran từ sau Tết dương lịch kìa. Ở một góc công viên gần nhà, nơi đội lân đặt mấy thanh cọc sắt để luyện điệu múa Mai Hoa Thung phức tạp, hàng ngày tôi vẫn nghe tiếng trống lân dồn dã. Hoặc là những buổi sáng, buổi trưa chạy ngoài đường nghe tiếng trống lân tùng cheng tùng dinh phát ra từ chiếc xe ba gác bán ông lân, ông địa chạy phía trước, tôi nghe mình lẩm bẩm “Lại sắp đến Tết nữa rồi”.

Tôi nhận ra “sắp đến Tết nữa rồi” còn nhờ vào những bản nhạc Xuân người ta mở loa vang dọc suốt con đường tôi đi làm, ngang qua những shop quần áo thời trang. Những bản nhạc Tây, Ta, Tàu, Xưa, Nay...  có lẽ được mở hết cỡ volume choảng nhau chan chát giữa các shop cạnh nhau. Những bài hát, có bài buồn, có bài vui, có bài nhắc nhớ đến tiếng pháo đì đùng của mấy chục năm xưa.

Mà ừ, tôi cũng muốn “điểm danh” tiếng pháo trong âm thanh của những ngày Tết, mặc dù nó chỉ còn là ký ức mà những người ở tuổi tôi hay nhắc đến, hay nhớ về. Có thể do đó là âm thanh đặc trưng ngày Tết gắn với một thời tuổi thơ khó quên. Tôi nhớ tiếng nổ đì đùng từng gióng một của pháo Bình Đà, tiếng nổ giòn tan thành tràng của pháo Chiến Thắng. Đêm cuối năm nghe tiếng pháo nổ vang khắp nơi không cần xem đồng hồ cũng biết là đã đến giao thừa.

... Tôi nằm lắng nghe sự tĩnh lặng của buổi sáng ngày mùng 1 Tết. Tôi quyết định thêm cái yên tĩnh này vào danh sách những âm thanh ngày Tết. Với tôi vô thanh cũng là một loại âm thanh vậy!

(Mùng 1 Tết Bính Thân)

Saturday, January 23, 2016

Nghĩ về 2 chữ sẻ chia

Bữa ở bảo tàng động đất Kobe, xem đoạn phim tài liệu dựng theo nhật ký của cô bé học sinh 15 tuổi kể về công cuộc tái thiết thành phố sau động đất, đến cảnh những người dân nhường nhịn, sẻ chia thực phẩm, nơi ở... nghe xung quanh vài tiếng chép miệng, "người Nhật họ quy củ, người Nhật họ kỷ luật, người Nhật họ tốt... người Việt Nam mình không thể nào có chuyện như vậy, người Việt mình cái gì cũng tranh thủ lấy nhiều hơn, không chỉ lấy cho mình còn lấy thêm cho người thân ở tận đâu... ". Tôi lắc đầu nói, "không có đâu, tôi thấy vài trường hợp, dẫu thiếu thốn nhưng dân mình vẫn nhường nhau từng thứ nhỏ."

Dạo vai chưa bị đau, thỉnh thoảng cuối tuần tôi theo bạn đi phát cơm từ thiện trong một bệnh viện. Công việc của tôi là xới cơm hoặc múc thức ăn cho vào hộp hay gà-mên của bệnh nhân hay những người nuôi bệnh đến nhận cơm.

Thường mỗi khi đưa tôi gà mên, những người nhận cơm thường báo cho tôi số lượng người ăn, để tôi múc cho nhanh. Có khi, có người nói "Cơm hồi sáng tui ăn còn dư, cô múc canh cho tui thôi, tui chan cơm cho dễ lùa được rồi". Lúc thì có người dặn: "Chú ăn cơm nhiều, ăn ít thức ăn, nên cháu múc cho chú nhiều cơm thức ăn múc ít ít thôi". Tôi vì lo họ ăn không đủ, nên cũng thường hay múc nhiều hơn một tí. Nhiều lần tôi bị mấy cô chú đến nhận cơm cằn nhằn "Sao mà múc nhiều vậy, ai ăn cho hết, bớt lại để dành người đến sau nữa". Mấy lần bị cằn nhằn, tôi không hề thấy buồn, mà ngược lại, trong lòng thấy vui vui, thỉnh thoảng nhe miệng cười, giải thích "Con sợ chú/cô/dì ăn không đủ...". Thế là bị nạt "Không đủ thì ăn nhín lại một bữa, còn dằng dặc người phía sau kia kìa". Lúc ấy, chỉ còn biết cười trừ và thấy thương mấy cô chú ấy.

Có một lần, chúng tôi phát xong đợt cơm chiều. 3 thùng cơm đầy loáng cái là cạn. Ngoài trời mưa bắt đầu nặng hạt. Lúc chúng tôi đang quét dọn, gom dẹp bàn ghế, thì có một chú, che mưa bằng chiếc túi nylong chạy ào vào. Tôi báo "Tụi con hết cơm rồi chú ơi". Chú tần ngần, phân bua "Tui đưa vợ đi làm xét nghiệm nên ra trễ", rồi rụt rè bảo "Cháu xem trong nồi có còn dư miếng nào...". Tôi cố vét đâu chừng được lưng chén cơm, vài miếng đồ kho đưa chú. Nhìn dáng chú quay lại bệnh phòng trong mưa, lòng bỗng dưng áy náy "Phải chi lúc nãy múc vừa đủ cho những người đến trước, thì hôm nay, vợ chồng chú đã có một bữa cơm trọn vẹn".

Hôm rồi, sáng tôi đi công việc ngang qua đường X. ở BT., thấy bên hiên nhà kia có chiếc tủ đựng bánh mì, trên đó ghi dòng chữ "Bánh mì từ thiện. Mỗi người 1 ổ". Thấy hay hay.

Hôm qua, có mấy đứa bạn share cái clip quay cảnh mấy người đến lấy bánh mì. Có người lấy 2 ổ, có người lấy 3. Chợt nhớ đến mấy lời "cằn nhằn" của cô/chú lĩnh cơm. Một phần ăn chẳng có bao nhiêu, nhưng nếu lấy vừa đủ, thì giúp được thêm một người nữa một bữa ăn. Nhớ cái dáng liêu xiêu trong mưa của chú đến trễ, và chợt nghĩ, không phải chỉ có cho đi mới là chia sẻ mà biết nghĩ về người khác/đến sau cũng là chia sẻ, vậy!

21.1.2016
 
;