Wednesday, March 29, 2017

Lan Man Vĩa Hè...

Bạn, chia làm 2 phe đánh nhau bằng bàn phím. Phe ủng hộ ‘dẹp vĩa hè’ hết lời. Phe phản đối ‘dẹp vĩa hè’ cũng hết lời. Mỗi phe có 1 đặc điểm nhân khẩu học riêng, và có vẻ như cái đặc điểm nhân khẩu học này liên quan đến thái độ của từng phe.

Tôi không tham gia vào ‘đấu trường’, bởi cũng chẳng rõ đâu là đúng đâu là sai. Chỉ biết, một hôm bước ra đường, thấy phía trước nhà, thường ngày mấy cửa hàng bán buôn sầm uất, phố phường sống động, hôm đó bỗng dưng mấy quầy hàng được kéo tuốt vào lọt thỏm trong nhà, vĩa hè thông thoáng, thưa thớt người lại qua. Hồ hởi, phấn khởi khoe với đứa bạn: “Đường nhà tao hôm nay vắng thênh thang như Tết, thích ghê!”.

Rồi sáng sáng chạy xe ra khỏi nhà đi làm, lâu lâu nhìn quang cảnh vắng vẻ, cảm thấy hơi thiếu thiếu sự nhộn nhịp, chộn rộn của một con đường kinh doanh buôn bán, vậy thôi. Rồi vài lần đi liên hệ công tác hay mua sắm, phải ôm đầu gối đau leo lên mấy bậc tam cấp cheo leo, chật vật đi trên đống gạch đá đổ nát... không biết phải khó chịu với ai vì bên trong người ta đã lịch sự treo tấm bảng “Xin lỗi vì sự bất tiện”.

Hay bữa bỗng nhiên thèm gói xôi đậu đen, lá cẩm, chỗ bà cụ già vẫn hay ngồi bán xôi gói trong lá chuối, múc bằng muỗng lá dừa bỗng nhiên trống trơn. Chạy rề rề mấy vòng xe đi tìm không thấy, cũng không biết hỏi ai, bởi cái vĩa hè thông thống, không một gánh hàng rong hay chú xe ôm nào để hỏi. Thèm món xôi, nhớ cái vị... buồn buồn tặc lưỡi mà đi.

Có buổi trưa bạn chở ghé qua quán quen định tấp vào ăn như thường bữa nhưng dùng dằng... Cái bãi gửi xe ở tít đầu kia đường, đi bộ giữa trời trưa nắng thì xa quá, nghe lời anh bảo vệ cứ đậu đại bên lề thì lo, xe bị cẩu đi giữ phải mất ít ngày, trầy trụa ai đền. Đành thôi, chạy vô cái building, ăn đại ở mấy cái quán hàng rong có quy hoạch. Món quen nhưng vị công nghiệp, nhàn nhạt hệt như cái ồn ào, đông đúc nhưng lạnh lùng, thiếu cái không khí ấm cúng, riêng biệt của hàng quán lề đường.

Ngày qua ngày, cũng chẳng bận tâm chi nhiều đến cái chuyện phố phường của thiên hạ, chợt sáng nay chạy xe đi làm, thấy chị bán bánh ướt đầu ngõ đội nón lá ngồi giữa một khoảnh nắng chói chang, chẳng còn dù cũng chẳng còn mái che, bỗng thấy cám cảnh. Cám cảnh như cái hôm nhìn thấy anh bán bánh mì quỳ gối khóc lạy năn nỉ xin lại chiếc xe bánh mì vừa bị đội dẹp vĩa hè tịch thu... Bỗng nhiên thấy con đường như hóa dài ra. Hun hút trống vắng!

29.03.2017

Wednesday, March 1, 2017

Không tiễn đưa ai, sao vẫn thấy chạnh lòng…

Những con đường đi mãi đã thành quen
Tiếng còi tàu mỗi chiều vang góc phố
Không tiễn đưa ai, sao vẫn thấy chạnh lòng… (Ngọc Hạnh)

Mỗi khi đi xa, tôi thường chọn cho mình chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Ở vị trí đó, tôi vừa có thể tránh không phải bắt chuyện với người ngồi cạnh bên, vừa có thể ngắm cảnh vật, lướt qua cửa sổ, dọc suốt đoạn đường tôi qua.

Đó có khi là những cánh đồng lúa xanh ngăn ngắt, khiến dậy lên trong lòng một ước muốn, được bước xuống xe, được chạy lăng quăng giữa cánh đồng, cọ tay vào những chiếc lá xanh, nghe cái nham nhám nhồn nhột trên da.

Có khi là dăm cây mai nhà ai rực hoa ngày tết. Cái sắc màu trong veo phủ vàng một khoảnh sân vắng lặng, thanh bình. Để bất chợt nôn nao một nỗi nhớ nhà dẫu chỉ vừa bước chân đi. Chợt thấy quãng đường vừa đi qua bỗng trở thành xa ngái.

Cũng có khi là một mái nhà leo lét ánh đèn, đơn lẻ giữa mênh mông cô quạnh. Thốt lặng người trong thấm đẫm nỗi buồn. Nghe cô đơn dường như đang cựa mình thức dậy.

Hay là một con đường đầy nắng và đầy bụi. Giữa trưa vắng, liêu xiêu một người phụ nữ ngước mắt đau đáu nhìn theo những chuyến xe qua. Nắng hắt bóng bà đổ dài. Chênh vênh.

Có lần, tôi gặp một người đàn ông nơi sân ga. Không nhớ rõ rằng ông đứng riêng một mình hay vì tôi chỉ mải chú ý đến ông mà quên đi những người xung quanh. Ông đứng bên dưới ngay nơi cửa sổ tôi đang đứng. Ga đi - nhưng có vẻ ông không phải tiễn người, vì cái cách ông nhìn lên toa tàu không phải tìm người.

Tôi luôn sợ cái khoảnh khắc khởi hành. Hình ảnh mọi thứ phía sau từ từ xa dần rồi mất hút… luôn làm tôi buồn. Sân ga buổi chiều hôm đó không còn nắng khiến cho màu chiều thêm ảm đạm. Tôi dợm bước định quay về chỗ của mình khi tàu rú còi chuẩn bị chuyển bánh. Thế rồi, bất chợt, tôi thấy người đàn ông giơ tay vẫy chào. Những hành khách vẫn còn đứng bên cửa sổ như tôi không ai vẫy lại ông. Tôi ngập ngừng giơ tay vẫy. Ông gật đầu mĩm cười với tôi. Nụ cười hiền lành…


 
;