Friday, November 30, 2012

Cô là mẹ...

Có lần tôi đọc được trên blog một cô bạn kể, cháu bạn học lớp 1, bé bị ngọng, thường xuyên bị cô giáo phạt và nhại lại khi phát âm không đúng. Bây giờ bé rất sợ phải đi học.

Vài người bạn của bạn tôi còm, bảo "đổi lớp cho bé", "đưa chuyện này lên báo"... chưa kể vài cái còm tiêu cực khác... [Tôi nghĩ đây không phải là cách giải quyết]

Tôi lại nghĩ, sao cô giáo lại thế, việc bị ngọng và phát âm không đúng, đâu phải lỗi do cháu bé. Có thể do thói quen lúc còn bé, gia đình không chú ý chỉnh sửa, giờ cần thời gian để giúp bé là được. Lại nữa, có thể do cấu trúc lưỡi của cháu bé, có thể cần hỗ trợ từ y khoa... Còn vài khả năng khác... Nhưng tóm lại, việc không phát âm đúng một vài từ hoàn toàn không phải do cháu bé.

Gần đây đi loanh quanh đọc blog vài nơi, tôi thấy có người lên blog kể cho bạn bè nghe những câu nói ngây ngô của học trò, rồi cười cợt, giễu nhại. Tôi chợt liên tưởng đến chuyện hàng năm cứ sau mỗi cuộc thi, người ta lại đưa lên các phương tiện công cộng những bài viết, những câu văn ngờ nghệch của học trò và biến đó thành chuyện cười và giễu cợt.

Tôi cứ tự hỏi, những việc ấy có mang tính giáo dục không? Những nhà giáo, những người đã đưa ra và cả những người đang cười cợt nghĩ sao về "cái sản phẩm" mà chính họ đã tạo ra? Những giáo viên ấy đã nghĩ gì khi tổn thương những đứa học trò của mình.

Tôi nghĩ, làm tổn thương một ai đó là một tội. Làm tổn thương trẻ em không chỉ đơn thuần là tội nữa mà là tội ác!

30.11.2012

Monday, November 26, 2012

Mặt trời lặn...

1. Bạn mừng sinh nhật thứ 25. Tôi ghen tị với tuổi trẻ của bạn. Tôi không nhớ tuổi 25 của tôi trải qua như thế nào.

Bạn có một bằng thạc sĩ, một công việc mà người khác thòm thèm. Ngày tôi 25, tôi loanh quanh trong đời với 2 bàn tay trắng.

Bạn than thở về cuộc sống của mình, chán nản, ghét nó từng ngày. Tôi không nhớ ngày tôi 25, tôi đã vui buồn như thế nào, chỉ biết khi đã quá tuổi 25, tôi bỗng khao khát được làm lại những gì mà tuổi 25 tôi đã vô ý bỏ qua.

2. Gặp lại bạn. Nhìn bạn không nghĩ bạn vừa bước qua một bước ngoặt lớn trong đời, những tưởng không gượng dậy nổi. Nếu không biết rõ về bạn, chắc hẳn cũng chẳng tưởng tượng được về những gì bạn đã trải qua.

Có người bạn, biết qua blog, luôn than thở về những khó khăn mà bạn đang gặp phải. Có người bạn nhai đi nhai lại chuyện không may bạn mới trải qua.

Bỗng nhiên chợt nghĩ, phải chăng những nỗi đau được giấu kỹ trong lòng mới là những nỗi đau thật sự. Những nỗi đau mà lúc nào cũng mang ra kể hay ơ hờ than khóc, chắc hẳn sẽ không đau như đã kể và chắc hẳn nước mắt sẽ khô rất nhanh.

3. "Một ngày nọ, tôi đã nhìn thấy mặt trời lặn liên tiếp bốn mươi ba lần....  Bác biết đó... lúc người ta buồn quá đỗi, người ta yêu dấu cảnh mặt trời lặn xiết bao.

- Cái ngày chú nhìn bốn mươi ba lần nọ, chú đã buồn quá đỗi, phải không?

Nhưng hoàng tử bé không đáp" - (Saint Exupéry)

25.11.2012
 
;