Wednesday, January 22, 2014

Frozen

Nếu thử điểm lại loạt phim hoạt hình của Walt Disney trong những năm gần đây, có lẽ mọi người (ai thích xem và hay xem phim hoạt hình) sẽ nhận thấy, gần như phần lớn các bộ phim, nội dung đều xoay quanh chủ đề tình yêu đôi lứa, tình mẫu tử, tình bạn bè, tuyệt nhiên không hề có bộ phim nào nói về tình cảm chị/anh em. Mãi cho đến bộ phim Frozen vừa công chiếu gần đây, Walt Disney mới “chịu” dành đất cho chủ đề này.

Một người bạn của tôi, trong một lần chuyện vãn, đã thốt lên lời ước: "Ước gì có được một tình chị em như tình chị em của Elsa và Anna đã có".

Có thể nói tình chị em trong Frozen khá dễ thương. Nó đằm thắm, nhẹ nhàng. Nó bền bĩ, nhiệt thành, nhưng không hề kém phần quyết liệt khi tình cảm ấy bị đặt trước lằn ranh sống, chết, hy sinh.

Elsa và Anna là 2 công chúa xứ Arendelle. Elsa có khả năng biến mọi thứ cô chạm vào thành băng, nhưng cô lại không có khả năng kiểm soát năng lực siêu nhiên ấy. Trong một lần vui đùa lúc còn bé, khi tạo ra những ụ băng nhằm ngăn  Anna không bị rơi xuống đất, Elsa vô tình bắn băng vào đầu em mình, khiến Anna bất tỉnh. Nhìn cái dáng nhỏ nhoi ôm lấy một dáng nhỏ nhoi hơn, giọng kêu cứu đau đớn tuyệt vọng... người xem khó mà ngăn được cảm xúc.

Anna được những người lùn cứu sống, nhưng họ khuyên nhà vua phải cách ly Elsa khỏi thế giới bên ngoài để tránh những hậu quả khó lường sau này khi cô vẫn chưa học được cách kiểm soát năng lực của mình.

Dễ thấy hãng phim Walt Disney đã chăm chút cho bộ phim của họ đến từng chi tiết nhỏ trong việc truyền tải thông điệp yêu thương của bộ phim. Từ cảnh cô công chúa nhỏ Anna nhảy lên người Elsa, vạch từng con mắt để đánh thức chị mình dậy. Sang cảnh 2 chị em nắm tay nhau đùa giỡn. Cảnh cô công chúa chị Elsa dịu dàng làm phép thuật tạo cơn mưa tuyết cho em mình vui. Cho đến chi tiết những người lùn khi quyết định xóa hết ký ức để cứu Anna, họ vẫn giữ lại những ký ức vui vẻ, những giây phút 2 chị em vui đùa bên nhau. Cảnh Anna từ lúc bé cho đến khi lớn dần lên, kiên trì nhẫn nại đến gõ cửa phòng Elsa, rủ chị mình ra cùng chơi đùa...

Một lần nữa, khen có lẽ là thừa, nhưng tôi thấy tính cách của mỗi nhân vật trong phim đều được khắc họa tỉ mỉ qua từng hành động, cử chỉ, lời nói, ngay cả sự yêu thương cũng vậy. Ẩn sau sự lạnh lùng như băng của Elsa là một trái tim ấm áp, nhân hậu, sẵn sàng nhận thiệt thòi, nhốt mình trong đơn độc để không làm hại người thân. Trái ngược với Elsa, Anna là một cô công chúa hoạt bát, nồng nhiệt tuy có đôi chút bốc đồng nhưng là người mạnh mẽ, dám hy sinh. Kristoff là một anh chàng hiền lành, phóng khoáng. Olaf là một cậu người tuyết vui vẻ và vô tư...

Bên cạnh tình chị em là chủ đạo và tỏa sáng trong phim, Frozen cũng không quên ca ngợi tình bạn và tình yêu... nhè nhẹ. Thật đáng yêu khi cậu người tuyết cố kéo Anna đến bên lò sưởi khi cô bị trúng phải băng mặc cho bản thân có thể bị tan chảy.

Anna: “Olaf, cậu không thể ở đây được, cậu sẽ chảy mất thôi”
Olaf: “Tớ sẽ không đi đâu cả cho đến khi cậu tìm được tình yêu đích thực có thể cứu sống cậu”.
Anna: “Olaf, cậu đang chảy ra kìa”
Olaf: “Tớ mặc kệ. Đôi khi cũng đáng cho ta tan chảy vì một ai đó”


Tôi để ý, có một điều lạ là gần đây hãng phim Walt Disney trong khi chứng minh về một tình yêu chân chính, đã luôn “khước từ” cái gọi là “yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên”.

Elsa đã chất vấn Anna, khi Anna muốn nữ hoàng ban phước cho đám cưới của mình và hoàng tử Hans – người cô mới gặp mặt.

Elsa: “Người ta không thể cưới một người chỉ mới vừa gặp mặt”
Anna: “Người ta có thể nếu đó là tình yêu chân chính”
Elsa: “Anna, em biết gì về tình yêu chân chính nào?”


Hay như Kristoff chất vấn Anna

Kristoff: “Khoan nào. Cô vừa nói rằng cô đính hôn với người cô vừa mới gặp ư? Bố mẹ cô đã bao giờ cảnh báo cô về việc làm quen với người lạ chưa?”
Anna: “Nhưng Hans không phải người lạ”
Kristoff: “Cô biết gì về anh ta nào? Họ anh ta là gì? Anh ta thích ăn gì? Bạn thân của anh ta tên gì? Màu mắt? Cỡ chân? Cô đã bao giờ ăn cùng anh ta chưa?”
Anna: “Nghe này, những thứ đó không phải là vấn đề. Quan trọng đó là tình yêu chân chính”
Kristoff: “Nó không có dáng dấp gì của tình yêu chân chính cả”


Thêm một điều tôi để ý nữa, đó là những nụ hôn. Hìhì... Những nụ hôn trong phim hoạt hình của hãng Walt Disney luôn chứa đầy bất ngờ... Frozen cũng không ngoại lệ. Tôi sẽ không kể ra ở đây mà để bạn tự khám phá.

Và cuối cùng, khuyến mãi thêm, ai đã xem phim, có phát hiện ra cặp đôi Rapunzel và Eugene (Flynn Rider) của phim Tangled trong phim này không? Họ ở đây, vào phút thứ 16, giây 21.



22.1.2014

Wednesday, January 15, 2014

Xước móng tay...

Ngày còn nhỏ tôi rất dở (giờ đã đỡ nhiều hìhìhi...). Có rất nhiều việc tôi không biết làm. Chẳng hạn, cho đến tận năm lớp 9, tôi vẫn chưa biết tự cắt móng tay cho mình. Thường ba mẹ hoặc cô chủ nhiệm cắt, nhưng cũng có khi bạn tôi cắt giúp.

Ngày đó, tôi có người bạn, lớn hơn tôi 1 tuổi nhưng chững chạc hơn tôi nhiều lần, có lẽ do bạn là chị cả, phải chăm mấy đứa em nhỏ lít nhít phía sau.

Tôi ít gọi bạn bằng tên mà gọi theo biệt danh: “chị Năm” (Chẳng là hồi xưa coi bộ phim gì đó về mấy cô du kích, bạn nhìn giống 1 cô du kích tên Năm Bà Điểm, nên bị gọi vậy chết tên). Mỗi khi móng tay tôi bắt đầu dài ra, chị Năm phát hiện được là bảo: “Út, đưa móng tay chị cắt cho”. Cũng có khi chị hỏi: “Út móng tay dài chưa để chị cắt” (Út cũng là biệt danh của tôi ở trường, không giống như tên chị Năm, tôi bị gọi là Út do có ngày tháng sinh trễ nhất trong nhóm).

Tôi thích chị Năm cắt móng tay cho tôi hơn. Không phải vì chị cắt đẹp hơn hay ít bị phạm hơn, mà khi chị cắt, mấy đứa bạn cũng quanh quẩn ngồi đó chơi, nói chuyện, đùa giỡn. Tôi có thể vừa (được) cắt móng tay vừa tham gia câu chuyện, vừa có thể quay dọc, quay ngang mà không bị rầy, chỉ thỉnh thoảng bị nhắc: “Út, đừng nhúc nhích, loay hoay chị cắt phạm bây giờ”, còn tôi thì chun mũi, thè lưỡi cười chọc lại chị, rồi ngồi ngay ngắn trong vòng 3 giây. Trong khi, nếu ba mẹ hay cô chủ nhiệm cắt thì tôi phải ngồi im, im thin thít, không cười, không nói, thậm chí không dám thở mạnh, còn nếu mở miệng nói, thì chủ đề xoay lòng vòng quanh việc trả lời mấy câu hỏi về việc học hành, bài vở... chán chán là.

Tôi không để móng tay dài. Lúc nào cũng bị (được) cắt gọn gàng. Móng tay tôi mềm, dễ bị xước, hễ dài ra một chút là xước, mà tôi lại có cái tính... dễ bị khó chịu với những gì khó chịu. Cứ hễ móng tay bị xước, nếu không có sẵn đồ cắt móng tay ngay lúc đó, là tôi ngồi “tước”. Tay này tước móng tay bên kia, và trong hầu hết các lần “tự xử lý” đó đều để lại hậu quả... móng tay lởm chởm và tứa máu.

Mỗi lần bị xước móng tay đau điếng tôi lại nghĩ đến câu “chuyện nhỏ như móng tay”. Nếu nói về kích cỡ ngón tay thì có thể, còn nếu nói về cái sự đau và xót thì đó không còn là chuyện nhỏ nữa. Ai đã trải qua có lẽ thấu được cảm giác ấy, và cũng hiểu được tình cảnh khi ngón tay bị đau hay bị đứt thì khó mà xử lý công việc bình thường, một cách bình thường. Dẫu ngón bị đau đó là ngón tay trỏ, ngón tay giữa hay ngón tay út bé xíu... vẫn khiến bạn làm việc khó khăn, chậm chạp hơn ngày thường. Hóa ra, những ngón tay to hay bé, ngắn hay dài trong một bàn tay, một cách nào đó, là quan trọng như nhau.

Sáng nay trên đường đi làm, tôi lại ngồi tước móng tay vì móng tay tôi lại bị xước. Nhìn vết máu tứa ra theo vòng ngón tay, tôi hối hận, phải chi mình cắt móng tay sớm hơn, phải chi mình đừng tước móng... Ngồi không, thế rồi... bất chợt nghĩ mông lung sang những việc khác diễn ra trong cuộc sống. Đại loại có những vết xước nhỏ trong đời nhưng lại khiến đau lâu. Có những mối quan hệ vì ta chần chừ không dứt bỏ mà gây nên bao phiền toái. Có những việc (hay người, hay quan hệ), ta ngỡ bình thường hóa ra quan trọng đối với ta, hoặc ngược lại. Có những việc xảy ra rồi ta mới hối hận, phải chi....

15.01.2014
 
;