Monday, June 30, 2014

Khoảnh khắc (4)

LỐI NHỚ CHIỀU MƯA

Tôi thích đi trên đường N., đặc biệt vào những buổi chiều muộn khi cơn mưa vừa dứt. Cũng chẳng vì một lý do nào đặc biệt, chỉ là cái không khí lúc ấy gợi cho tôi nhớ đến nơi này, nơi nọ, những nơi tôi đã qua, cùng một vài kỷ niệm trong quá khứ.

Những buổi chiều sau mưa, đoạn đường thường mang một mùi ngai ngái của cây cỏ. Cái mùi gợi tôi nhớ đến những tối lang thang cùng bạn qua mấy con đường dốc ngoằn ngoèo của vùng cao nguyên lộng gió. Những hàng thông rì rào cọ lá vào nhau khiến con đường dường như thêm hun hút. Dăm ba hạt mưa còn sót lại trên lá thỉnh thoảng rơi trên tóc mang lại những cơn rùng mình khe khẽ. Bạn nhét tay trong túi áo khoác của tôi xuýt xoa kêu lạnh, nhưng lại đòi đi tiếp chẳng chịu quay về.

Hoặc có buổi tối, đi học về muộn, chạy xe chầm chậm ngắm những ánh đèn đường. Cái lạnh len qua lần áo mỏng, bất chợt nhớ những buổi tối ở Provence, ở Hoorn., hay những buổi tối chui ra khỏi ga du Nord vội vã băng qua mấy góc ngã tư. Trời cũng lành lạnh như thế. Ngắm bóng bạn, bóng mình liêu xiêu trên phố, không dưng lại len lén nhớ nhà.

Cũng như buổi chiều nay tự nhiên thấy nhớ điều này, điều nọ. Như thể đang lạc trong lối nhớ và kỷ niệm như lá đong đưa.

30.06.2014

Tuesday, June 24, 2014

Chợ nổi Damnoen

Rời chợ “đường ray” chúng tôi đi tiếp sang một khu chợ khác, tuy không đặc biệt bằng nhưng vẫn không kém phần đặc sắc ở Thái Lan, đó là chợ nổi Damnoen 


Giống như phần lớn các nước nông nghiệp, nơi hệ thống sông ngòi kênh rạch phát triển, việc buôn bán của người dân Thái Lan khởi thủy cũng diễn ra trên những vùng sông nước. Nhưng, nếu như ở Việt Nam chợ diễn ra trên những con sông rộng, thì ở Thái Lan, việc mua bán giao thương lại diễn ra trên những con kênh đào. Hệ thống kênh đào chằng chịt nối liền các vùng dân cư, vừa cung cấp nước sinh hoạt, vừa phục vụ việc đi lại, giao thương. Có khá nhiều khu chợ nổi ở Thái Lan vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay, có thể kể đến như Taling Chan, Wat Sai, Damnoen Saduak. Trong đó, có lẽ chợ Damnoen Saduak là một trong những chợ nổi lâu đời nhất.

Chợ hoạt động dọc theo con kênh đào Damnoen Saduak. Kênh Damnoen Saduak với chiều dài khoảng 35km,  được xây theo lệnh của Vua Mongkut (vua Rama IV) vào năm 1866 nhằm mở rộng và kết nối lưu thông giữa 2 tỉnh Ratchaburi và Samtusakhon, đến năm 1868 thì hoàn tất và đưa vào hoạt động. Nhưng chỉ đến năm 1967, chợ nổi mới chính thức được xem như một điểm đến du lịch, và ngày nay, nơi đây thu hút đông đảo du khách đến từ khắp nơi trên thế giới.

Chợ Damnoen Saduak cách Bangkok khoảng 90-100 cây số về phía Tây Nam, thuộc địa phận tỉnh Ratchaburi, (khoảng 2 giờ đi xe, không bao gồm khoảng thời gian dừng nghỉ hay kẹt xe ;) . Chợ được ghi tên trong danh sách “Những địa danh nên đến” ở Bangkok.

Chợ nổi tiếng không chỉ có từ lâu đời, mà có lẽ còn vì nếu ai đó là tín đồ phim hành động thì có thể sẽ nhận ra một vài cảnh rượt đuổi trong phim “Hiểm Nguy ở Bangkok” (Bangkok Dangerous) với ngôi sao Nicholas Cage được quay ở đây. Hoặc xa hơn nữa, những ai không bỏ qua bất kỳ một bộ phim James Bond 007 nào từ xưa đến nay, thì cũng có thể nhận ra vài cảnh quen thuộc trong phim “The man with the golden gun” (Sát thủ với khẩu súng vàng) của những năm 1974-1975.


(Cảnh trong phim Bangkok Dangerous)

Để vào tham quan khu trung tâm chợ, du khách phải đi trên những chiếc xuồng nhỏ, bề ngang cỡ xuồng ba lá ở miền Tây Nam Bộ nhưng dài hơn, chở được tối đa khoảng 4, 5 người. Dọc đường đi khách du lịch ngồi trên xuồng, tha hồ mà xuýt xoa khi các tài công biểu diễn tài lái lụa, luồn lách điêu luyện trên những tuyến kênh, nơi rộng nhất có chiều ngang chừng hơn chục mét, nơi hẹp nhất chỉ vừa 2 chiếc xuồng ngược xuôi. Hoặc nín thở, ngồi im trong khi các “bác tài” khéo léo như đang làm xiếc bẻ lái, quẹo cua, ngoặt gấp, ở những khúc quanh hẹp.

Có thể chia đoạn đường từ ngoài vào chợ làm 4 khu vực. Đoạn đầu dễ gây cảm giác thất vọng, buột miệng mà kêu: “Ủa, chợ nổi như thế này sao?”, khi xuồng đưa du khách đi dọc theo những tuyến kênh hẹp, hai bên bờ san sát những quầy hàng bày bán những mặt hàng lưu niệm “đâu cũng có”: áo thun nhiều màu sắc, những bức tượng voi, chùa chiền, phong linh v.v...

Thế nhưng, chỉ sau một vài lần “quẹo cua”, du khách bỗng thấy lòng lắng dịu khi trước mặt mênh mông trời nước, những căn nhà lấp ló bên dòng kênh vắng lặng, thanh bình. Thỉnh thoảng vài người bán hàng rong, đội chiếc nón lá gợi nhớ đến một thời đã xa, chèo xuồng ngang qua, nở nụ cười thật tươi khi du khách đưa máy ảnh lên chụp. Xa xa vài chiếc cầu gỗ bắc ngang, khiến ai đó bỗng mơ về một Venice giữa sông nước phương Đông. Yên ả và thanh bình.

Rồi thoáng cái, khi càng đi tiếp sâu vào bên trong, cái không khí miền quê bình lặng dần biến mất, thay vào đó là cảnh tấp nập, trên bên dưới thuyền, kẻ bán người mua nhộn nhịp. Đủ loại mặt hàng. Từ thực phẩm, đồ ăn thức uống, trái cây cho đến quần áo, đồ lưu niệm. Những món đồ sang trọng bên cạnh những món đồ phảng phất hồn quê.

Dòng kênh hẹp, xuồng chen chúc. Thỉnh thoảng xuồng phải ngừng lại vì “tắc đường”. Có ai ngờ cái chộn rộn, ồn ào của chốn thị thành, cái “đặc sản kẹt xe” của Bangkok được mang về lênh đênh trên sông nước nơi đây.

Xuồng ghe nhộn nhịp






Rời chợ nổi Damnoen Saduak, chợt nhớ và thương lắm chợ nổi miền Tây quê mình.

31.07.2013
 
;