1. Mấy năm trước, có lần ham chơi, đi với bạn theo nhóm xây nhà tình nghĩa/tình thương trao mấy căn nhà mới xây ở 1 tỉnh miền Trung. Lần đấy nhớ hình như trao 5 căn, cách xa nhau, có căn hai bên là đồng trống. Nhóm đi từ sáng đến xế chiều. Phần đường xa, phần mỗi lần trao đều phải chờ cho đủ "bộ sậu", rồi làm đủ thủ tục, đọc quyết định, phát biểu cảm nghĩ chụp ảnh, quay video... Mỗi lần đến phần dông dài đấy, tôi thường bỏ ra ngoài, đi chụp choẹt cảnh, ngắm nghía xung quanh. Nhớ căn nhà cuối cùng, đường vào nhà tuy xa, nhưng nhà mới cũng khá khang trang so với những nhà hàng xóm. Tôi thơ thẩn đi loanh quanh, thấy nhà có chuồng bò phía sau, 1 con bò tơ và 1 con bò lớn. Tôi nói nhỏ với bạn: "Nhà có bò thì đâu phải nghèo lắm đâu đúng không?". Có bạn trong đoàn nghe được giải thích: "Bò chủ nhà mới mua". Tôi cười gật đầu rồi thôi, không nói gì thêm, nhưng trong lòng nghĩ: "Nếu mua 2 con bò thì nhà chắc chắn không nghèo rồi. Nếu chỉ mua bò tơ thì nhà cũng không nghèo, vì đã có bò lớn rồi. Còn nếu mua bò lớn thì vô lý, con bò tơ đâu ra". Lúc tôi đứng nhìn trời, nghe vài người dân nói chuyện qua lại với nhau: "Nhà ông A. nghèo hơn sao không được chọn xây". Nghe người khác nói: "Người ta chỉ trao 1 phần, phần còn lại phải bỏ tiền vô, nhà ông A không đủ tiền".
Tôi chỉ là khách mời đi theo chơi nên cũng không biết thực hư.
2. Nhớ hồi rộ lên việc người dân để tủ đựng bánh mì buổi sáng. Ai cần thì ghé qua lấy 1 ổ. Có người ghé vào lấy 1 lần 3-4 ổ mang đi. Có người nhìn thấy chụp hình và đưa lên mạng. Người ngoài góp thêm bình luận. Bạn bè tôi cũng tranh luận rôm rả lắm. Có người nói những người lấy nhiều hơn 1 ổ là tham. Có người bảo, biết đâu họ lấy giùm người khác. Có người nói, có thể họ cần nên mới lấy. Lại có người nói, đằng nào thì số bánh mì đó cũng dành cho từ thiện thì việc người ta lấy 1 ổ hay 3-4 ổ cũng đâu vấn đề gì.
Tôi đọc bình luận và nhớ vài lần đi phát cơm ở bệnh viện, có mấy cô chú bệnh nhân/thân nhân người bệnh đi nhận cơm, mỗi lần chìa hộp cho tôi xúc cơm và thức ăn đều dặn: "Cô/Con/Cháu múc vừa đủ thôi, để dành cho người đến sau".
3. Bạn hay chuyển tiền cho tôi đi xây cầu. Mỗi lần nhận tiền lại canh cánh lo. Không biết cây cầu bọn mình duyệt xây có thật sự cần thiết không? Cây cầu bọn mình từ chối xây đó có đúng không? Có lần lần khần quyết định không xây liền 1 cây cầu, vì cây cầu xã bên cạnh đã gãy nên cần xây trước. Bẵng đi thời gian, việc nọ việc kia cuốn đi, một hôm ngồi ăn trưa với em đội trưởng, em nói, cây cầu hư, có lần có người bị té xuống sông. Thấy trong lòng áy náy.
4. Qua nay thấy lùm xùm vụ tiền từ thiện rồi nghĩ lan man. Thật ra, người giữ/nhận tiền tới 2 đầu trách nhiệm 1 đầu trách nhiệm với người giao tiền, 1 đầu trách nhiệm với dự án mình chọn trao tiền. Nhiều thứ gánh cũng nặng lắm, không đơn giản, cầm tiền, giao tiền là xong.
13.04.2021
ReplyDeleteTrong những CÁI từ thiện LỚN
Phía trước NÓ . Cá nhân PS thường có cái chẩn đoán dôn dốt , nửa đùa ,mà khớp xin xít !!!
Từ thiện kiểu mấy SAO , mấy khứa lão chị chàng Showbiz
Từ thiện kiểu đại gia , Quới nhơn hào hịp ...!?
Tai tiếng rùm trời .
Ngay cả Thày Lang môi mép, múa tay chửa bịnh như mần xiếc !
Với Đai Za lò Vôi .
Thế nào, cách nào cũng có cái bùm xùm khuất tất sau cú đánh bóng thân mình như các tay Building Body .
Thân mình nhẫy mỡ . Ngỡ là cái đẹp che dc nội tâm !?
( MẤY NGÀY QUA NH VẮNG MẶT . đau bụng đi (ra ) ngoài hen )?
Lằn ranh mảnh như tơ. Dẫu là tơ nhưng lại dễ đứt tay. Bởi ai cũng ham tiếng và tiền. Từ thiện đôi khi là phương tiện.
ReplyDelete*Mấy nay đi (ra) ngoài hơi xa!
ReplyDeleteGIỮ SỨC KHỎE NHÉ .
Chớ để ĐI NGOÀI ... Mất NƯỚC !!! (chùm Khế ngọt) mà lị
Ông nhà thơ viết bài thơ có câu "chùm khế ngọt" là ổng bị ám ảnh chuyện ăn khế trả vàng khi viết nên mới giả đò ví von thế đấy, anh. Chứ không ai nỡ hái hay tách thứ mình yêu ra khỏi cành, vì biết chắc làm vậy là trái đó nó chết ngắc. Biết mà vẫn làm thì đâu có yêu! Hihi
Delete
ReplyDelete"Chớ để ĐI NGOÀI ... Mất NƯỚC !!! (chùm Khế ngọt) mà lị "
Em hiểu sao ? về ý câu này đầy đủ ?!
Lão chùm khế ngọt ĐTQ này cũng ra mẽ lắm cơ :
(Mấy hôm nay, trên các trang web, blog, facebook đều đăng, chia sẻ bài “Đỗ Trung Quân – Thủ Tướng đánh cắp thơ của tôi!”
Số là tối 6-7 (giờ địa phương), trong bản tin của VTV4 về cuộc gặp của TT Nguyễn Xuân Phúc với 600 bà con kiều bào ở Berlin, Đức. Trong bài nói chuyện, TT Nguyễn Xuân Phúc đã dẫn mấy câu “Quê hương nếu ai không nhớ. Sẽ không lớn nổi thành người…” và cho đây là bài thơ của tác giả Giang Nam.) Trích bài báo)
https://thongtinchongphandong.com/wp-content/uploads/2017/07/dotrungquan.jpg
Khế NGỌT ít giá trị hơn so với KHẾ CHUA ! )giá chợ)
THƠ mà !? (sao hổng là ZÚ Sữa ? NGỌT và ý nghĩa như Sữa MẸ. Khế... giàu Acide béo bở gì )
Đi ngoài có trụy tim không? Nếu không trụy tim thì có lẽ chưa đến đỗi mất nước, anh nhỉ? :D :D
DeleteVụ bài báo, NH. không biết tin ấy.
Có lẽ cũng dễ bị nhầm vì không phải ai cũng đọc và thuộc thơ, bởi nhà thơ Giang Nam cũng viết 1 bài có tên Quê Hương (thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường). Nói câu thơ đó của tác giả khác thì là NHẦM. Còn nói câu thơ ấy của mình mới gọi là ĐÁNH CẮP. Hai từ nghĩa khác nhau rõ sao lại dùng lẫn lộn được nhỉ? Lạ!
Bởi 70℅ cơ thể người là nước, tim còn đập là còn cần nước, nên con người ta yêu nước là điều tất yếu 😀😀
Delete