Đêm. Bỗng nhiên thấy buồn. Tôi mở nhạc ra nghe. Căn phòng vắng. Chỉ có tôi, và đêm, và tiếng nhạc. Thật lạ. Những bài hát luôn dẫn tôi về một kỷ niệm nào đó hay một giai đoạn nào đó trong cuộc đời, mặc dù đôi khi lời bài hát chẳng dính dáng gì đến những kỷ niệm đấy.
Tôi đã nghe lại bài “Hai vì sao lạc”. Không hiểu sao giai điệu bài hát và giọng ca của cô ca sĩ Hoàng Oanh lại khiến tôi nhớ đến những ngày ấu thơ nhiều đến vậy. Phải chăng vì cái “chất” boléro chầm chậm buồn buồn một thời dìu dặt bên tai? Tôi nhớ những buổi sớm mai trời lành lạnh, nằm cuộn trong mền, uể oải nhìn nắng phủ hờ một lớp nhàn nhạt ngoài hiên, tai lắng nghe tiếng nhạc phát ra từ chiếc máy hát băng Akai. Hay những buổi trưa nằm đong đưa trên võng, lẩm nhẩm hát theo Thanh Tuyền, Nhật Trường, Hùng Cường, Mai Lệ Huyền. Những bài hát thập niên 60, 70 không hiểu sao một đứa con nít như tôi (lúc ấy) lại thuộc còn nhiều hơn những bài tình ca ướt át (thời nay).
Rồi khi nhạc chuyển qua “Đêm thấy ta là thác đổ”, tôi như “thấy” lại giọng hát của M. cất lên trong trẻo “Một đêm bước chân về gác nhỏ, chợt nhớ đóa hoa tường vi”. Trăng của buổi đêm chúng tôi ngồi cùng nhau tròn vằng vặc, dường như là đêm rằm. Chúng tôi ngồi đó, giữa vườn khuya. Đọc thơ cho nhau nghe, gảy đàn và hát cho nhau nghe. Giọng M. mộc mạc, chân phương, cuộn trong tiếng guitar bập bùng, cuộn trong tiếng gió xạc xào. Và chúng tôi đã khẽ hát theo “Đời ta có khi là lá cỏ. Ngồi hát ca rất tự do”
Và tôi nhớ “Ao Cá” của những buổi tối làm muộn. Chúng tôi mở radio nghe chương trình nhạc hòa tấu, chương trình âm nhạc đêm khuya. Khi không còn chương trình để nghe, chúng tôi lại mở từ Paul Mauriat sang Richard Clayderman rồi Secret Garden và Francis Goya. Chẳng hiểu có phải do thói quen hay sao, mà cứ tầm 1 - 2 giờ sáng, chúng tôi lại nghe tua đi tua lại những Rain and tears, Song from the secret garden, Marriage D'amour, Toccata, Historia de un amour … Để rồi giờ đây mỗi khi nghe đâu đó cất lên giai điệu quen thuộc, tôi lại nhớ đến những gương mặt bạn bè thân quen, nhớ những câu bông đùa, những trò nhí nhố.
Đêm và nhạc, bao giờ cũng khiến tâm trí tôi lang thang vô định trong những nỗi nhớ, những kỷ niệm cũng theo đó mà tìm về…
(Bài viết đã lâu, hôm nay FB nhắc, mang về đây lưu lại và cũng đúng tâm trạng của hôm nay)
ReplyDeleteFB nhắc :
Tuổi "tứ tuần" nhìn đời như sương phủ những lan man . Người ta thức vơi đêm .
Đêm trắng bệch nhuốm cả tóc ....Nhưng đừng trôi nhạt dấu Son !
Tóc bạc có thể nhuộm, son nhạt màu có thể đi xăm :D Chỉ có người già hay mất ngủ thì không thể nào khác được, trừ phi cột mình với mấy viên thuốc ngủ :D
Delete
DeleteAnh biết : Thím từng là người như thế !!! hehehe
Nói không với thuốc ngủ :)
Delete
ReplyDeleteKhó ngủ
Cứ dùng , chết chóc gì mà .... lại mập ra !
(nếu có triệu chúng rụng tóc đi kèm...thì lại càng phải nói KHÔNG đó) !
Dạ, thật ra là sợ/không muốn phải lệ thuộc một thứ gì đó
Delete
ReplyDeleteDạ . Em !
Tui cũng sợ
Thuốc mà !
Có HAY ta vẫn sợ , nhưng chỉ vì lo lăng cái khác mà đành nuốt chửng cái SỢ đôi khi ...