1. Thế là chưa kịp vui mừng vì sắp hết thời hạn phong tỏa vào ngày 12/4 thì 0 giờ thứ bảy 3/4, toàn tỉnh bang ON bước vào trạng thái đóng cửa - shutdown (giữ nguyên từ nhà nước dùng - lần này dùng chữ shutdown chứ không phải lockdown) do chính quyền áp dụng biện pháp "phanh khẩn cấp" (emergency break).
Đọc các quy định trạng thái đóng cửa thì thấy có vẻ giông giống như trạng thái Màu Xám Phong Tỏa - Grey Lockdown Zone bữa giờ, song có vài mục xiết chặt hơn, như hạn chế hơn số người có thể tham gia ở những sự kiện cấp thiết, hoặc hạn chế số người mua sắm ở các cửa hàng. Tiệm cắt tóc, massage, quán ăn lại tiếp tục đóng cửa trở lại. Các khu cắm trại đóng cửa [Tuy nhiên, mùa xuân đến, hoa nở khắp nơi, không biết người ta có sẽ đổ tràn ra các khu công viên để ngắm hoa, chụp hình như năm ngoái không. Còn nhớ công viên Trinity Bellwoods Park năm ngoái người đông như kiến ngay lúc lockdown, đến đỗi có báo gọi họ là Covidiot]
2. Sáng nay, nhỏ bạn nhắn tin "Đóng cửa nữa rồi mày ơi". Từ ngày dịch bệnh, bạn và tôi vẫn thường cập nhật tin tức cho nhau, kiểu: bạn "Trời ơi hôm nay số ca tăng lên ngàn mấy rồi mày". Tôi "Ê, siêu thị ABC, XYZ có ca nhiễm covid, mày với T. đừng đến đó mua đồ nữa nhen". Hôm nay cũng như vậy.
"Mày và T. lần này thế nào?", tôi hỏi. "Ông T. vẫn làm, còn tao thất nghiệp tiếp", bạn đáp. Hai vợ chồng bạn có một tiệm massage, bạn thì làm "neo". Năm ngoái khi mới bắt đầu dịch, cả bang đóng cửa, tiệm massage của bạn cũng đóng cửa gần nửa năm. Sau đó, vài lần phong tỏa khác, tiệm của bạn vẫn mở cửa. Tôi hỏi, bạn giải thích "Lần trước không biết nên đóng cửa, chứ tiệm massage của tụi tao là massage trị liệu, thuộc nhóm chăm sóc sức khỏe nên được mở cửa, khác với massage thường phải đóng cửa. Có điều phải thực hiện một số quy định an toàn". Tôi nói "Ừ thôi, thế cũng mừng, mở cửa làm việc là được rồi". Bạn nói: "Ừ, nhưng mà ít khách lắm". Ừ, thì giờ ở đâu cũng thế mà. Cả thế giới vẫn đang còn liêu xiêu đấy thôi.
3. Lần này người dân đón tin đóng cửa thấy có vẻ bình thản, không hốt hoảng như năm ngoái khi lần đầu tiên chính quyền đưa ra lệnh phong tỏa. Còn nhớ lần ấy tôi đi theo chị chủ nhà ra Costco, thấy người ta nháo nhác khiến trong lòng cũng run. Bên ngoài thì người ta giành nhau từng chiếc xe đẩy hàng giữa trời rét căm căm. Bên trong thì chen nhau tranh mua sữa, nước, giấy vệ sinh... Các kệ hàng đồ thiết yếu nhiều nơi trống trơn. Chính quyền phải liên tục trấn an người dân, đảm bảo không để thiếu thức ăn, đồ dùng.
Con số nhiễm hai hôm nay theo thông báo là trên 3000 ca cũng không làm nhiều người căng thẳng như tâm trạng khi nghe mấy trăm ca của hồi đầu. Một năm gồng mình, có lẽ đã thành quen.
Chợt rồi nhớ một câu trong truyện Thiên Táng của Hân Nhiên: "Sống ở đời này cứ sống từng ngày một, rồi thì ngày này ngày khác sẽ qua nhanh thôi"
ReplyDeleteMấy hôm nay ...KHÔNG (ứ) thèm Comments !?
Hihi... Anh đang nói anh, hay anh đang nói H. vậy?
Delete
DeleteAnh nói AI ... ?
Nay giấu cái thông manh ở mô zồi ?!
Haha... Ra là vậy!
Delete