Từ điển tiếng Việt do Hoàng Phê chủ biên định nghĩa: “Ba gai: Bướng bỉnh, hay sinh chuyện gây gổ. Anh chàng ba gai. Ăn nói ba gai”. Dựa trên cách giải thích này mà nhiều người suy ra rằng “ba gai” vốn là “ba cái gai”, và vì mang “nhiều gai” như thế nên những ai mang tính này mới cứng đầu, khó ưa. Đây chung quy cũng chỉ là một lập luận cho vui, hoàn toàn không có cơ sở.
Thực tế, “ba gai” vốn là một từ gốc Pháp. Việt Nam tự điển của Lê Văn Đức có giảng: “Ba gai (lóng): Ương ngạnh, bướng bỉnh, làm xáo trộn trật tự… (pagaille)”. Như vậy, “ba gai” vốn chẳng liên quan gì tới những cái gai cả, mà là phiên âm của pagaille, tức “sự lộn xộn” trong tiếng Pháp.
Ngoài ra còn nhiều từ chứa tiếng “ba” mà chẳng liên quan gì đến “số ba (3)” cả, có thể kể đến như:
1. Ba gác (xe ba gác), vốn là phiên âm của “bagage”, rút ngắn từ “triporteur à bagages”, tức “loại xe ba bánh để chở hành lý” trong tiếng Pháp.
2. Ba láp, vốn là phiên âm của “palabre” trong tiếng Pháp nghĩa là “cuộc nói chuyện dài dòng”.
3. Ba đào, vốn có Hán tự là 波涛 với “ba” (波) là “sóng” (như trong “phong ba”, tức “sóng gió”), còn “đào” (涛) là “sóng lớn”. “Ba đào” nhìn chung để chỉ sóng to, dữ dội.
4. Ba tiêu vốn nghĩa là “cây chuối”, với “ba” viết bằng Hán tự là 芭 nghĩa là “một loại cỏ thơm”.
Việt Hán Thông Thoại Tự Vị của Đỗ Văn Đáp có dẫn “ba tiêu” có Hán tự là 芭蕉, nghĩa là “chuối”. Từ điển phổ thông cũng định nghĩa: “Ba tiêu: cây chuối tây”. Nếu tách ra, ta có “ba” (芭) là tên một thứ cỏ (cỏ ba) còn “tiêu” (蕉) có nghĩa là gai sống hay gỗ vụn. Thú vị thế nào, hai chữ này kết hợp lại tạo ra cây chuối, chứng tỏ với người xưa đây chỉ là một cây hoang dại, ở bụi bờ nhử cỏ, như gai, như gỗ vụn mà thôi.
Ngoài ra, theo Hội Khai Trí Tiến Đức thì chữ “tiêu” (蕉) đứng một mình cũng có thể dùng để chỉ cây chuối, như trong “thánh thót tầu tiêu mấy hạt mưa”. Vậy rất có thể “tiêu” trong “chuối tiêu” cũng chính là chữ này.
(Theo Tiếng Việt Giàu Đẹp)
ReplyDeleteEntry này ZÀ ác lun !?
Cứ như bà 5 Sa Đéc nhai trầu tiếc nhớ cái quá khứ của bưng biền , của tiếng sào tầm vông đẩy con thuyền 3 lá.
lướt qua những lá bông súng tim tím . có tiếng cá rô đớp nhẹ thầm .
Chiều Nam Bộ cò . Vạc duỗi chưn bay ....
Bà 5 Sa Đéc đã lâu không còn đẩy xuồng 3 lá nữa trong bưng nữa mà đã ra thị thành mở quán Hủ Tíu Bà 5 Sa Đéc vang bóng 1 thời (giờ đã hết thời)
Delete
DeleteBà 5 ....
Chỉ là cách nói ám tỷ !
BƯNG bây chừ có thể là Mảng sinh thái của các lão KẸ ăn đất ...
Ý là (entry ni ZÀ khú ) Chiều Nam Bộ !?
Cũng phải. Bởi ba cái từ đó hình như là giờ ít xài :)
Delete
ReplyDeleteBiết Mộ cụ SƠN NAM ở mô không ?
Nhờ thắp dùm PS 3 nén nhang .
Đời đổi thay , nhưng cái THẬT vẫn là chính lộ chân phương !
Từ ngữ có sự sống và phát triển, chính vì vậy mà từ điển luôn phải in mới :)
Delete
ReplyDeleteCái PHAT TRIỂN .
Miệng người thường là cái "phịa" theo Mode theo thời !
“palabre”
Cỡ như "nâng lên tầm cao mới" Tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc ...
Chưa kể "cái" CẢI CÁCH chữ viết : của GS dại TS họ Bùi !!!
Hehehehehe ...
Có thay đổi tốt, có thay đổi xấu. Từ ngữ cũng cần cập nhật cái mới phù hợp với sự phát triển của nhân loại. Ví dụ 40-50 năm trước, từ điển đâu có khái niệm điện thoại di động, điện thoại thông minh, internet hay mạng xã hội...
DeleteCải cách chữ viết là palabre! :D