Sunday, February 6, 2022

An

Sáng mùng một, con hẻm thật tĩnh lặng. Cái tĩnh lặng của bình yên, chứ không nặng những lo toan, hoang mang như cái tĩnh lặng của những ngày giãn cách vài tháng trước. Tôi tự hỏi mình, phải chăng sự khác biệt này là do cảm thức tự trong lòng mà nên, hệt như người xưa có nói "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ". Cũng có thể vậy, cũng có thể không, bởi những âm thanh bên ngoài kia cũng khác nhau lắm. Âm thanh của buổi sáng hôm nay đầy tiếng chim hót và  thưa tiếng còi xe.

Tôi ngồi đọc sách, quyển truyện đang đọc dở dang trước Tết, của tác giả tôi đã từng thích, nhưng truyện của ông dần không còn hay nữa, cũng có thể chủ đề mà ông đang chuyển hướng sang không phải gu của tôi. Quyển truyện tôi đọc khá chậm, bỏ mứa vài lần. Tôi tự cười mình với cái lý do mua quyển này quá nhiều phức tạp, dễ dãi nghe theo lời giới thiệu của mấy tên seeder; cứng đầu khi cứ phải sưu tầm cho đủ các quyển của vài tác giả ưa thích (mặc dù vài người đã thôi không/bớt thích); bốc đồng chiều theo cơn hứng mua sách...

Ngoài kia tiếng chim ríu rít. Có cả tiếng bồ câu gù gù. Tiếng chim gì kêu lảnh lót khác hẳn tiếng của lũ chim sẻ líu ríu, chíu chít. Có thể là của con sáo đá, cũng có thể là của con sẻ java màu xám, mỏ đỏ mà vài lần tôi thấy nhảy nhót trước hiên nhà.

Tôi thấy lòng mình bình an. Tôi mở máy tính, viết cho mình một chữ An. Tôi dùng công cụ hút màu của ứng dụng, lấy màu vàng của ánh bình minh trong bức ảnh tôi chụp vào buổi sáng trên núi Linh Thứu. Không hiểu sao, tôi luôn cảm thấy lòng thanh thản mỗi khi tôi nhớ về khoảnh khắc bình mình ngồi trên bục đá, nghe tiếng gió rì rào, tiếng rì rầm đọc kinh trên đỉnh núi ấy.

Rồi tôi nghĩ vu vơ về chữ An trong tiếng Hán. Có một mái nhà cấu thành chữ An. 

Tôi viết chữ An, có mái nhà, có trái tim, có mặt trời.

Chúc bạn bè vạn sự An
Một năm Thanh Thản, Hân Hoan mỗi ngày!


Mùng 1-Nhâm Dần

Thursday, January 27, 2022

Cách Ly hay Cách 1 Ly

Bữa giờ nghe mấy bạn xung quanh thắc mắc "ủa, sao cách ly xong rồi mà lại lây ra bên ngoài?". Ấy là nhân có mấy ca Omicron đang nhân lên trong cộng đồng. Có đứa quay sang hỏi tôi: "ê, lần mày về, mày cách ly có giống vậy không?". Hỏi lạ, bởi tôi có biết họ cách ly ra sao đâu để mà nói giống với không.

Cách ly là chuyện thâm cung bí sử. Ví dụ như, tôi có 2 đứa bạn vừa về gần đây, đứa từ châu Âu, mới thấy trên fb hình nó đón năm mới với bạn bè bên kia, đùng 1 cái vài ngày sau thấy nó uốn éo tạo dáng ở quán cà phê với bạn bè VN. Đứa từ Mỹ, mới thấy nó nhờ bạn gửi thức ăn vô khách sạn nơi nó đang cách ly ở Đà Nẵng, vì thức ăn nó ăn không được, chưa đến chục ngày sau đã thấy nó khoe đang đi xem đất ở Đà Lạt. Ờ, thì 2 chỗ giống nhau chữ Đà đó mà!

Hồi tôi về, có mấy chị, mấy em trong nhóm "lập group đi chung cho vui" rủ rê tôi "hủy khách sạn đi em, đi cách ly tập trung với mấy chị vui lắm". Tôi đọc review mấy đợt bay về, lẫn cả đợt tôi về, thấy cách ly tập trung có vẻ vui, bởi không thấy phần cách ly, chỉ thấy phần tập trung. Đại khái, 1 phòng vài mét vuông, tập trung 6-8 người. Ai muốn đeo khẩu trang thì đeo, ai không muốn thì không đeo, mà phần nhiều là không muốn. Đại khái, bên nữ thì tập trung thành nhóm chuyện trò, bên nam thì tập trung thành nhóm nhậu. Bên nam ngồi cách nhau 1 ly rượu, bên nữ cách nhau 1 ly trà. Tôi vốn nhát gan lại ưa 1 mình, nên đợt đó tôi chọn cách ly khách sạn. Về nhà, tôi tự "nhốt mình" thêm 1 tuần nữa. Đứa ở châu Âu, đứa ở Mỹ và mấy đứa ở VN kêu: "Cách ly mấy ngày là đủ rồi, cách ly thêm làm chi, buồn chán chết đi được". Ừ thà mình buồn chán, còn hơn lây bệnh cho người khác ăn năn đến chết đi được. 

Đó là chuyện cách ly của người từ nước ngoài (hoặc gọi 1 cách kỳ thị máy móc, người từ vùng dịch về). Mở ngoặc, nhớ hôm về, ra y tế phường khai báo, đọc trong tờ khai có mục đánh dấu vào ô "người từ vùng dịch", "người không từ vùng dịch", mới cắc cớ hỏi em y tá phường "em, em, giờ nước nào hay chỗ nào là không có dịch em hè". Em y tá lè lưỡi "dạ cái này là mẫu cũ đó chị". Đóng ngoặc.

Giờ kể sang chuyện cách ly của người F1, F0.

Chẳng là một hôm đẹp trời, em nhân viên gọi điện thoại báo: "Chị ơi, Má em dính rồi, giờ phường chuẩn bị đưa đi cách ly. Em đang ở chỗ y tế phường, em với mấy đứa còn lại test 1 vạch".

Ngày mốt, lẽ ra em ấy có chuyến công tác HN, nhưng tôi đã kêu bạn khác đi thay. Buổi tối, tôi gọi điện thoại hỏi thăm tình hình Má em và mấy đứa trong gia đình em, rồi nhân tiện báo cho em ấy biết kế hoạch công tác có thay đổi. 

Em ấy giãy nãy "Em bình thường mà chị. Ở phường đâu có dặn hay bắt em phải cách ly. Họ nói sinh hoạt bình thường. Em hỏi hãng máy bay, họ cũng nói là vẫn bay bình thường được".

Tôi đổ "quạu", "Chị nói em ở yên trong nhà không được đi đâu thì em ở yên trong nhà. Em đang là người có nguy cơ cao. 3 ngày sau test nhanh lại lần nữa cho chị, âm tính thì tính tiếp. Còn phường và hãng máy bay là những người vô trách nhiệm"

Hôm sau, em ấy báo "cháu em bị rồi chị, nhưng mà em không sao, em vẫn 1 vạch. Em nói em đi HN được mà". Mấy câu sau ẻm nói giọng hí hửng lắm.

Tôi "lạnh lùng" "mai hoặc mốt em test lại cho chị. Và ở yên trong nhà"

Hôm kế tiếp, buổi sáng ẻm nói hơi mệt mệt, người hơi rã rượi "chắc do con bé đêm qua sốt, quấy khóc, em ngủ không được nên thế". Tôi kêu em ấy test. Kết quả dương tính. Rồi lần lượt mấy đứa trong nhà em ấy bị. Nhưng mấy đứa đó bị nhẹ, như người khỏe mạnh bình thường, có đứa chỉ ho khúc khắc, có đứa đau họng, mất mùi. Riêng em ấy bị tương đối nặng hơn, đủ mọi triệu chứng, ho rũ rượi đau hết cả ngực, mất vị, mất mùi, đau họng như muốn xé, thở khó tuy SpO2 có giảm, nhưng chưa tụt xuống đến mức báo động. 

Một nhà F0 tự chăm nhau, không một ai bên phường ghé mắt vào.

Ẻm nhắn cho tôi: "May quá em nghe lời chị, chứ đinh ninh bay được mà đi rồi bị vậy thì không biết thế nào". Tôi nói: "Ừ. Tụi đó là một lũ vô trách nhiệm"

F0 giờ như "ngọa hổ tàng long", nguyên nhân và lý do vì đâu thì tự hiểu không cần nói thêm.

Còn vì sao mấy đứa trong nhà em nhân viên bị nhẹ, ẻm bị nặng hơn là 1 câu chuyện dài khác mà lý do có thể túm gọn là ẻm không có 1 miếng kháng thể nào, trong khi mấy đứa kia có ít. 

 
;